Chương 35

Dương Tuyết là người phụ trách chủ yếu trong chuyến du xuân lần này, vì để chăm sóc lãnh đạo thật tốt, khi đến suối nước nóng, cô nàng cố ý đi tìm Thẩm Thước, hỏi anh muốn tắm riêng hay cùng tắm với các nam đồng nghiệp khác.

Thẩm Thước hai tay đút túi, nhìn xung quanh cô ấy tìm một vòng: “Giám đốc Lâm đâu?”

“Ờm……” Dương Tuyết có chút khó xử, nhưng là xét thấy thân phận của anh, vẫn là không thể không thẳng thắn nói cho anh biết: “Giám đốc Lâm nói có chút mệt mỏi, đã về phòng nghỉ ngơi trước rồi.”

Thẩm Thước ồ một tiếng, không chút hứng thú rời đi.

Dương Tuyết nghĩ thầm, hỏng rồi, vội chạy nhanh đi cầm lấy điện thoại mật báo cho Lâm Nhiễm.

Thẩm Thước chưa đi được bao xa thì gặp Triệu Phương Chu cùng mấy quản lý khác đi tới.

“Thẩm tổng.” Triệu Phương Chu cười hỏi: “Ngài đây là muốn đi đâu? Không tắm suối nước nóng sao?”

Thẩm Thước không nói có muốn hay không, chỉ nói: “Về phòng lấy chút đồ.”

Bọn họ vội nhường đường cho anh, Thẩm Thước một tay đút túi, bước qua họ.

Triệu Phương Chu nhìn bóng lưng anh, quản lý bên cạnh gọi ông ta một tiếng mới lấy lại tinh thần, vỗ vỗ vai đối phương, cười nói: "Mọi người đi vào trước đi.”

Tiễn mấy người bọn họ đi rồi, ông ta lấy điện thoại nhắn tin cho Hạ Hà.

【 đừng trách anh rể không giúp cô, Thẩm tổng về phòng rồi, tự cô biết mà nắm lấy cơ hội, biểu hiện cho tốt vào. 】

Trên đường quay trở lại khách sạn, đi ngang qua một quán bar sach sẽ, âm nhạc nhẹ nhàng từ bên trong chuyền ra:

Hãy tặng cho người yêu tôi một ly Mojito

Tôi thích đọc ánh mắt cô ấy khi say

Thẩm Thước đi ngang qua trước cửa, bị tiếng hát hấp dẫn, quét mắt nhìn vào bên trong, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua.

Anh dừng lại bước chân, quay đầu qua, xoay người đi vài bước rồi đẩy cửa vào, phát hiện ngồi trước quầy bar, thật sự là Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm vừa ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy bar, liền nhận được tin nhắn Wechat của Dương Tuyết gửi tới.

【 Thẩm tổng hỏi mình cậu ở chỗ nào, lúc này có lẽ đang đi tìm cậu. 】

Dương Tuyết chỉ biết cô đã trở về phòng, không biết cô đến quán bar, cho nên Thẩm Thước hẳn là sẽ không tìm thấy cô. —— Lâm Nhiễm nghĩ như vậy, bình tĩnh trả lời một câu: “Đã biết.”

Cô bỏ điện thoại xuống, nhân viên pha chế đưa rượu đến trước mặt cô: “Mojito của ngài.”

Khi Lâm Nhiễm vừa mới đi vào, vừa lúc nghe được bên trong đang hát bài này, vì thế liền gọi một ly rượu Cocktail cùng tên.

“Cảm ơn.” Cô ngước mắt, nhận lấy ly rượu.

Cô nhấp một ngụm, vị trí bên trái có người ngồi xuống, dư quang khóe mắt nhìn thấy là một người đàn ông.

Cô không để ý nhiều như thế, lại nhấp một ngụm rượu.

“Quý khách muốn uống gì?” Nhân viên pha chế ở quầy bar tiến tới phục vụ khách.

Thẩm Thước cong một chân, giẫm lên chân ghế cao, một chân dài khác lại nghiêng nghiêng chống xuống mặt đất, chống cằm, cúi đầu nhìn rượu của Lâm Nhiễm: “Giống vậy.”

Nghe được âm quen thuộc, lúc này Lâm Nhiễm mới ngẩng đầu, đột nhiên va phải một đôi mắt đào hoa đang cười.

“Uống ngon không?” Thẩm Thước nhìn cô cong mắt cười, ý cười trong mắt dày đặc đến mức không hòa tan được.

Ánh mắt Lâm Nhiễm lóe lên, lý trí mà quay mặt đi, cầm ly rượu của mình lên tiếp tục uống, cũng không có ý định để ý đến anh.

Thẩm Thước lại ngẩng mặt lên, ngồi trên ghế cao xoay người, đối mặt với cô, không chút che giấu nào mà nhìn cô chằm chằm.

Mojito trong tay cô được thả một viên đá cùng bạc hà, mang lại cảm giác mát lạnh sảng khoái, đôi môi hồng nhuận của Lâm Nhiễm dán ở miệng ly, hình thành sự tương phản mãnh liệt, vô cùng dụ hoặc.

“Nhiễm Nhiễm.”

Thẩm Thước bị trêu đến ngứa ngáy tâm can, trầm giọng gọi cô.

Động tác uống rượu của Lâm Nhiễm dừng lại, theo bản năng xoay người.

“Anh rất nhớ em.” Thẩm Thước giơ tay xoa mặt cô, ngón tay thon dài vuốt những sợi tóc trên mặt cô ra sau đầu, lộ ra chóp tai nhỏ nhắn tinh xảo của cô.

Trong những ngày không được gắp cô, anh nhớ cô tưởng như sắp phát điên đến nơi.

Lâm Nhiễm nhận ra ánh mắt anh nhìn cô có chút không thích hợp, giơ tay đang muốn ngăn tay anh lại, Thẩm Thước đã từ trên ghế đứng xuống, chế trụ cái ót của cô, cầm lòng không được mà cúi người hôn cô.

Khoảnh khắc môi anh chạm xuống, đại não Lâm Nhiễm trống rỗng, cả người sửng sốt.

Sau khi phản ứng lại, tay cô run lên, làm đổ ly rượu, khiến rượu lẫn đá vương vãi trên quầy.

Nhưng ai mà còn quan tâm đến ly rượu kia? Đôi tay Lâm Nhiễm loạn xạ đem người đàn ông đẩy ra.

Thế nhưng Thẩm Thước lại gắt gao ôm chặt lấy cô, hôn càng lúc càng sâu.

Những suy nghĩ không dám chạm tới bao năm nay, vào giờ phút này dường như đều được giải tỏa. Giống như một con mãnh thú lao ra khỏi l*иg, không thể ngăn cản được.

Môi răng bị cạy ra, trong nháy mắt cảm giác được môi lưỡi của anh tiến vào, Lâm Nhiễm nắm chặt áo sơ mi trước ngực anh, nội tâm tàn nhẫn, nhắm mắt lại cắn chặt khớp hàm.

Mùi máu tươi nháy mắt lan tràn lẫn lộn trong khoang miệng.

Nghe được Thẩm Thước nặng nề kêu rên một tiếng, anh thả tay cô ra, lùi về phía sau.

“Lâm Nhiễm!” Ánh mắt anh thâm trầm nhìn cô, ngực phập phồng kịch liệt, khóe môi có tia máu đỏ tươi.

Hơi thở của Lâm Nhiễm có chút hỗn loạn, giơ tay lau sạch máu tươi của anh trên môi mình: “Tỉnh rồi sao?”