Hai tiếng rưỡi sau, một chiếc xe buýt và hàng chục ôtô riêng đã đến khu nghĩ dưỡng suối nước nóng ở thành phố kế bên.
Hoàng hôn đang dần buông xuống, các cô sẽ nghỉ ở đây một ngày một đêm.
Sau khi xử lí xong các thủ tục nhận phòng, 7 giờ, mọi người tụ tập ở lầu một của khách sạn để ăn tối.
Lâm Nhiễm và Dương Tuyết ở cùng một phòng, khi hai người từ trên lầu xuống, nhìn thấy một vài người đang ngồi trên bàn trò chuyện vui vẻ.
Mọi người ra ngoài chơi, cũng không còn nhiều trói buộc nữa, chỗ ngồi đều là tùy ý mà chọn, không có phân cấp hay khái niệm phòng ban.
“Giám đốc Lâm, giám đốc Dương.” Tiểu Ngọc vẫy tay gọi các cô, “Chỗ ngồi ở đây.”
Dương Tuyết giơ tay đáp lại, kéo Lâm Nhiễm cùng nhau qua đó.
Ngồi cùng bàn với họ còn có một số đồng nghiệp từ phòng tài chính và bộ phận nghiên cứu phát minh, Hạ Hà thấy Lâm Nhiễm ngồi xuống đối diện cô ta, nhếch môi, nâng quai hàm nhìn xung quanh khắp nơi.
Ánh mắt cô ta quét qua từng bàn, khi xẹt qua chỗ cửa, bỗng nhiên dừng lại, sau đó đỏ mặt đứng lên, gọi một tiếng, “Thẩm tổng.”
Bên cạnh có vài người nghe thấy, lập tức đứng lên đi theo chào lãnh đạo.
Tầm mắt Thẩm Thước đảo qua, dừng ở trên người Lâm Nhiễm đang ở giữa bọn họ.
Lâm Nhiễm vừa mới ngồi xuống, đã nghe được hết đợt này đến đợt khác hai tiếng “Thẩm tổng”.
Cô ngẩng đầu, thấy đồng nghiệp ở bàn cô và bàn bên cạnh đều đã đứng dậy, nhìn chăm chú theo hướng của mấy người bọn họ, thấy Thẩm Thước với đôi chân dài đang bước vào, phía sau đi theo anh có trợ lý và Triệu Phương Chu.
“Đều ngồi hết đi.” Thẩm Thước một tay cắm túi, giơ tay ra hiệu cho những người ngồi ở bàn bên cạnh, “Đi chơi không cần phải câu nệ như vậy.”
Nói xong, dưới ánh mắt của mọi người, lập tức đi thẳng đến bàn của Lâm Nhiễm, duỗi tay muốn kéo ghế bên cạnh cô.
Lâm Nhiễm một phen ấn xuống, “Có người rồi.”
Mọi người hít hà một hơi.
Ngón tay với khớp xương rõ ràng của Thẩm Thước nắm lưng ghế, nhấc mắt nhìn cô, “Có người?”
“Phải, Giai Hân bộ phận của chúng tôi.” Lâm Nhiễm mặt không cảm xúc mà trả lời.
Giai Hân trong miệng cô vừa mới từ bên ngoài tiến vào, gặp được trường hợp như vậy, đứng tại chỗ không dám động, sợ tiến lên sẽ dẫn lửa vào thân.
Kết quả dư quang Lâm Nhiễm nhìn thấy cô ấy, vẫy tay, “Giai Hân tới đây.”
Lưu Giai Hân: “……”
Mọi người đều đang xem trò hay, cũng không phát ra tiếng, chỉ nhìn các cô.
Thẩm Thước nhìn theo hướng Lâm Nhiễm đang vẫy tay, quay đầu qua.
Trên mặt anh cũng không có biểu tình gì thay đổi rõ ràng, nhưng mà cũng bởi vì như vậy, ngược lại làm mọi người không thể nhận ra.
Lưu Giai Hân vốn đang do dự lại còn bị anh làm cho kinh sợ, nuốt nước miếng, thức thời mà nâng tay, “ Mời Thẩm tổng.”
Thẩm Thước không tiếng động cười một cái, quay đầu nhìn Lâm Nhiễm, hơi nhướn mày.
Chỉ kém đem hai chữ “Đắc ý” viết ở trên mặt, Lâm Nhiễm kéo kéo khóe môi, ngẩng đầu lên, đối mắt với anh, cười như không cười hỏi anh, “Thẩm tổng, chắc không phải anh muốn cùng tiểu cô nương tranh đoạt vị trí đấy chứ?”
Sắc mặt Thẩm Thước hơi ngưng tụ, anh đứng cô ngồi, đôi mắt đen thâm trầm từ trên cao nhìn xuống, nhìn cô chằm chằm, hơi hơi nheo lại.
Vài giây qua đi, anh hừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác.
Anh bước vài bước qua bàn bên cạnh, tùy tiện kéo một cái ghế rồi ngồi xuống, đưa lưng về phía cô.
Lâm Nhiễm thu hồi tầm mắt, kéo ghế dựa trong tay ra, ngước mắt nhìn về phía cấp dưới đứng ở cách đó không xa vẫn không nhúc nhích gì, “Lại đây.”
Lưu Giai Hân nhìn vẻ mặt lãnh khốc của Thẩm Thước, kinh hồn táng đảm* mà vùi đầu đi qua, “Vâng, giám đốc Lâm.”
*kinh hồn táng đảm: sợ hãi
Sau khi Thẩm Thước ngồi xuống, mấy người Triệu Phương Chu cũng đi theo anh ngồi xuống bàn đó.
Triệu Phương Chu đi qua trước, còn cố ý kéo cánh tay Hạ Hà, “Lại đây một chút, anh có chút việc muốn nói với cô.”
“Được, Triệu tổng!” Hạ Hà không giấu được vẻ vui sướиɠ trên mặt, liếc nhìn Lâm Nhiễm một cái, rồi hưng phấn đi theo.
Khi Hạ Hà đi ngang qua, ban đầu hẳn là Triệu Phương Chun ngồi bên cạnh Thẩm Thước , bây giờ lại cố ý nhường chỗ cho cô ta.
Dương Tuyết nhìn Hạ Hà cứ như vậy mà ngồi xuống cạnh Thẩm Thước, tặc lưỡi một tiếng, lấy chân đá Lâm Nhiễm.
Thái độ của Lâm Nhiễm như không phải chuyện liên quan đến mình, thậm chí còn lười quay đầu nhìn một cái, cầm cốc nước chanh trước mặt lên uống một ngụm.
Đêm đó suối nước nóng được bố trí xong, Dương Tuyết hứng thú bừng bừng muốn đi, Lâm Nhiễm lại nói với cô nàng là muốn về phòng.
“Giám đốc Lâm?” Dương Tuyết nghiêng đầu cười nhìn cô, sau đó khoác vai cô, “Không phải cậu sợ nước chứ?”
Năm ngoái Dương Tuyết tới công ty, nửa năm đầu vào thời điểm công ty đi chơi xuân ở biển, Lâm Nhiễm cũng không chịu xuống nước. Mỗi lần có hoạt động xuống nước cô đều không tham gia, khó tránh khỏi làm người ta nghi ngờ.
Lâm Nhiễm theo bản năng nắm lấy cổ tay, cười nói: “Ừm, có chút.”
Đã nói đến nước này, Dương Tuyết cũng không khuyên cô nữa, từ trong túi móc ra thẻ phòng đưa cho cô, “Được rồi, cậu trở về nghỉ ngơi đi.”
“Được, cảm ơn.” Lâm Nhiễm cười nhận lấy.
Trở lại phòng, Lâm Nhiễm cởi đồng hồ trên cổ tay, vào phòng tắm tắm rửa.
Tắm xong rồi nằm trên giường, lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được.
Cô có chút không muốn đi ngủ, hơn nữa vẫn còn sớm, thật sự khó có thể đi vào giấc ngủ. Trằn trọc một lúc, cô quyết định từ bỏ giãy giụa, lại từ trên giường ngồi dậy, mặc quần áo ra ngoài vào, mang đồng hồ lên, cầm lấy điện thoại di động trên tủ cạnh giường rồi đi ra ngoài.