Chương 31

Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Thước trước sau như một vào mỗi buổi sáng khi đi làm đều chờ ở cửa văn phòng Lâm Nhiễm đưa hoa cho cô.

Người trong công ty biết đến ngày càng nhiều, người bàn tán về nó cũng ngày càng nhiều.

Lâm Nhiễm ít nhiều gì cũng nghe được chút tiếng gió, đến ngày thứ tư, thấy anh lại chờ ở cửa, rốt cuộc nhịn không được nói anh, “Chẳng lẽ anh định nháo đến khi mọi người đều biết sao?”

“Mọi người đều biết thì làm sao?” Thẩm Thước ôm hoa đứng ở trước mặt cô, “Lại cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.”

Anh chính là người như vậy, tác phong hành sự táo bạo và trực tiếp.

Nhớ tới lúc ấy anh theo đuổi cô, cũng là mỗi ngày đều tặng hoa hồng cho cô, từ một đóa đến 99 đóa. Lâm Nhiễm cũng từ ban đầu cự tuyệt không chịu nhận, đến mặt vô b·iểu t·ình nhận lấy hoa rồi ôm về ký túc xá ngây ngô trộm cười.

Ngày đầu tiên hai người chính thức ở bên nhau, Thẩm Thước đến dưới ký túc xá nữ đón cô đi hẹn hò, anh còn tặng cô 999 đóa, từ tầng dưới dọc theo hành lang lên đến lầu 4 nơi cô ở, trận địa lớn đến mức kinh động cả Phòng Giáo Vụ.

Chủ nhiệm Phòng Giáo Vụ nghe tiếng mà đến, chuẩn bị tiến hành nghiêm khắc phê bình giáo dục đối với anh.

Thẩm Thước mới vừa nắm tay Lâm Nhiễm từ trên lầu đi xuống, Lâm Nhiễm sợ tới mức muốn buông tay, anh lại gắt gao nắm chặt tay cô không bỏ, đứng ở bậc thang cuối cùng, trước mặt chủ nhiệm, cứ như vậy từ trên cao mà nhìn xuống, sau đó không có chút hoảng hốt nào mà hỏi vị chủ nhiệm kia, “Mọi người đều đã là người trưởng thành rồi, lão sư, ngài nói xem, theo đuổi người trong lòng, có gì sai sao?”

Chủ nhiệm bị anh nói tới mức nghẹn không thốt ra được lời nào, hơn nữa anh còn một câu thầy một câu ngài, lễ phép đến mức không tìm ra lỗi.

Hiện tại, Thẩm Thước lại bắt đầu mỗi ngày tặng hoa cho cô, đại khái cũng là muốn làm như cách ngày xưa.

Nhưng Lâm Nhiễm bây giờ, chung quy cũng không phải là Lâm Nhiễm của quá khứ.

“Đừng tặng, vô dụng.” Lâm Nhiễm lãnh đạm mà nói.

Nhưng Thẩm Thước hiển nhiên không phải là người dễ dàng bị thuyết phục rời đi như vậy.

“Anh không cầu xin em phải lập tức tha thứ cho anh.” Hắn đi lên trước, kéo tay Lâm Nhiễm qua, đem hoa nhét vào trong ngực cô, “Nhưng hoa anh vẫn sẽ tiếp tục tặng, tặng đến khi nào em tha thứ cho anh mới thôi.”

Lâm Nhiễm rũ mắt nhìn bó hoa trong ngực, “Tùy anh.”

Trên mặt cô không chút gợn sóng, xoay người đẩy cửa đi vào.

Lại một lần nữa, hoa hồng vàng kiều diễm lọt vào thùng rác.

Chiều thứ sáu, Lâm Nhiễm vốn dĩ đã hẹn cùng Trình Dục buổi tối ăn cơm bên ngoài, tới gần tan tầm, lại nhận được tin nhắn của Thẩm Thước gửi tới.

【 hôm nay anh tính đi xem xe. 】

Vậy thực tốt, anh rốt cuộc không cần lại ké xe cô nữa, Lâm Nhiễm nghĩ thầm.

Cô vừa muốn bỏ điện thoại xuống, Thẩm Thước lại gửi tới một tin nhắn.

【 Em đưa anh đi? 】

【 không rảnh. 】

Lâm Nhiễm cử động ngón tay nhắn trả lời.

Lát sau.

Thẩm Thước: 【 không sao đâu, chờ em rảnh chúng ta lại nói. 】

Lâm Nhiễm: “……”

Để sớm thoát khỏi rắc rối này càng sớm càng tốt, Lâm Nhiễm đành phải hủy hẹn ăn tối cùng Trình Dục, đáp ứng đưa Thẩm Thước đi mua xe mới.

“Anh đây là đang ăn vạ tôi sao?” Sau khi lên xe, Lâm Nhiễm có chút không kiên nhẫn hỏi.

“Ừm, ăn vạ em.” Thẩm Thước ngồi ở ghế phụ, không biết xấu hổ mà cười nói.

Lâm Nhiễm dùng sức kéo cửa xe, liếc anh một cái, không chút khách khí mà tặng anh bốn chữ, “Thạch cao da chó.”

Một khi biến mất chính là ba năm, ba năm không hề có tin tức nào, vừa trở về liền giống miếng thạch cao da chó dính chặt vào người, quẳng cũng quẳng không ra.

“Em đừng nói như vậy.” Thẩm Thước khoanh tay, hướng về phía cô nhẹ nhàng nhướn mi, “Nếu anh là thạch cao, vậy em không phải……”

Bàn tay đang cắm chìa khoa xe của Lâm Nhiễm khựng lại, quay qua trừng mắt nhìn anh.

Thẩm Thước cười lạnh một tiếng, giơ tay đặt lên cửa sổ xe, chống mặt, cười nhìn cô, “Là tiên nữ.”

Dưới cái nhìn chằm chằm của cô, vô cùng thức thời mà sửa lời, “Nhiễm Nhiễm của chúng ta là tiên nữ.”

Lâm Nhiễm liếc anh một cái, “Ai cùng anh mà chúng ta.”

Khoảng cách từ công ty đến điểm mua xe không tính là quá xa, nửa giờ là tới.

Là một cửa hàng bán Jaguar 4S.

Thẩm Thước đã sớm có mục tiêu, sau khi vào cửa hàng liền trực tiếp nói với nhân viên bán hàng mình muốn mẫu xe nào, rồi lên xe lái thử.

Xe từ cửa hàng 4S lái ra, Thẩm Thước ngồi ở ghế điều khiển, nhân viên bán hàng ngồi ở phía sau, đỡ lưng ghế dựa cho anh, rồi giải thích các tính năng của xe.

Xe đi dọc theo đường thẳng mấy trăm mét, quẹo trái quẹo phải rồi lại đi thẳng, Lâm Nhiễm chán đến ch·ết mà dựa vào ghế phụ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tầm mắt cô quét qua các tấm biển của các nhà hàng ven đường, cô vô thức nuốt khan, giơ tay nhìn đồng hồ trên cổ tay.