Chương 30

“Thế nào mới tính là làm xằng bậy? Hả?” Thẩm Thước mỉm cười hỏi cô, giọng nói khàn khàn nhiễm ý cười, mặt mày cũng đều là tươi cười, liếc mắt đưa tình mà nhìn chăm chú vào cô.

Giống như rất nhiều lần trước đây, tình cảm trong mắt anh ngày càng mãnh liệt, như có thể đốt cháy cô.

Hình ảnh anh dùng ánh mắt này nhìn cô, rồi hôn cô say đắm, mãnh liệt dây dưa cứ như vậy hiện lên trong đầu cô, gương mặt Lâm Nhiễm đỏ bừng, quay mặt đi, tránh né tầm mắt của anh, “Buông ra.”

Cô dùng chút lý trí còn lại, tránh thoát khỏi vòng tay của anh.

Thẩm Thước lại sợ cô trốn đi, không những theo bản năng ôm cô càng chặt hơn mà ánh mắt nhìn cô cũng đầy tính xâm lược. Hầu kết nhô lên lăn lộn một chút, anh cúi đầu, hôn nhanh lên khóe môi cô một cái.

Lâm Nhiễm đột nhiên quay đầu lại, nhưng Thẩm Thước sau khi lướt qua nhanh đã ngồi ngay ngắn lại vị trí của mình, kéo lại đai an toàn.

“Thẩm Thước!” Tuy trước đó là cô không cẩn thận hôn anh, nhưng đó là ngoài ý muốn, còn anh hiện tại chính là cố ý!

Thẩm Thước cầm tay lái, quay đầu lại, chưa đã thèm mà liếʍ môi dưới, “Ân?”

Khóe môi anh cong lên nụ cười nhẹ, có chút buồn lại có chút vui sướиɠ sau khi thành công, nhìn ánh mắt đầy mơ hồ của cô, Lâm Nhiễm không khỏi xấu hổ và giận dữ, cầm chiếc túi trên đùi ném qua chỗ anh.

Thẩm Thước cũng không né, dù sao người anh cũng hôn rồi, để cô trút giận một tí cũng không sao.

Hai mươi phút sau, hai người đến nhà hàng đã hẹn.

Thẩm Thước đem xe ổn định dừng lại, Lâm Nhiễm cúi đầu tháo dây an toàn, vừa nhấc mắt, phát hiện trên má anh có lưu lại dấu son môi của cô.

Mặt cô nóng lên, gọi lại cái người đang muốn đẩy cửa xuống xe, “Chờ một chút.”

“Hửm?” Thẩm Thước còn chưa hiểu chuyện gì, quay đầu lại nhìn cô.

Lâm Nhiễm duỗi tay lấy hôp giấy phía trước, lại chỉ chỉ vào vị trí trên mặt mình.

Thẩm Thước nhìn cô, phản ứng lại trong hai giây, sau đó cong môi cười một cái.

Anh cười nghiêng đầu, cúi người đi qua, đem bên mặt có dấu son môi cho cô nhìn, “Em giúp anh lau nhé?”

Lâm Nhiễm mím môi, không kiên nhẫn mà ném hộp giấy trong tay cho anh, “Anh lau hay không thì tùy.”

Dù sao người mất mặt cũng không phải là cô.

Cô với lấy túi xách, xoay người đẩy cửa đi ra ngoài.

**

Cuộc phỏng vấn lần này vẫn là với người giám sát đào tạo, tuổi tác lớn hơn so với những người trước, kinh nghiệm phong phú, nhưng tác phong cùng lối suy nghĩ lại tương đối bảo thủ. Sau khi so sánh cùng xem xét, Thẩm Thước quyết định gặp trực tiếp người mà Lâm Nhiễm phỏng vấn trước đó.

Hai người trao đổi một lúc, sau đó cả hai ra khỏi nhà hàng.

Cũng không biết sao lại thế này, Lâm Nhiễm vừa ngồi xuống ghế phụ, trong đầu cô lại tự động hiện lên hình ảnh hai giờ trước, cô không cẩn thận hôn lên mặt Thẩm Thước, sau đó bị anh hôn lại.

Cô lắc lắc đầu, đem những hình ảnh trong đầu mình ném ra ngoài.

Thẩm Thước thắt xong dây an toàn, quay đầu nhìn cô, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy?”

Lâm Nhiễm giơ tay kéo dây an toàn, liếc mắt nhìn anh một cái, “Anh không có xe riêng à?”

“Nói như thế nào thì cũng là tổng giám đốc của một tập đoàn? Mỗi ngày ngồi nhờ xe cấp dưới, anh cũng không biết xấu hổ.”

Thẩm Thước cười, một chút ý tứ ngượng ngùng cũng không có, nhanh nhẹn xoay chìa khóa khởi động xe, “Cái này không phải là do anh chưa chọn được chiếc mình thích sao?”

Nói xong, anh lại mỉm cười liếc nhìn cô một cái, “Nhiễm Nhiễm giúp anh chọn một cái, được không?”

Lâm Nhiễm lười phản ứng với anh, quay đầu, để lại cái ót đối diện với anh.

Đến khách sạn Thẩm Thước ở trước, sau đó mới về tiểu khu Thanh Lãng, thời điểm Lâm Nhiễm trở về thì cũng đã hơn 9 giờ.

Cô vừa mới đi đến cửa, cánh cửa bên cạnh đột nhiên mở ra, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn.

Trình Dục mặc quần áo ở nhà từ bên trong bước ra.

Tầm mắt hai người đối diện nhau, Lâm Nhiễm cười một cái, sắc mặt Trình Dục trầm xuống, một bộ dáng tâm sự nặng nề.

Cô đang định hỏi hắn có chuyện gì, thì nghe được hắn lên tiếng hỏi trước, “Gần đây rất bận sao?”

Gần đây cô thường xuyên trở về muộn.

Nếu nghĩ kĩ thì chuyện này chỉ xảy ra sau khi Thẩm Thước tới Đông Lâm.

Nhưng Lâm Nhiễm không có nghĩ nhiều như vậy, quay đầu lại nhập mật mã ở cửa, “Ừ, gần đây tôi có một ít công việc cần sắp xếp.”

Công việc gì mà phải làm đến tận tối muộn?

Trình Dục nhìn theo bóng lưng của cô, biết rõ chính mình không có thân phận hỏi nhiều như vậy, liền kiềm chế mà “Ân” một tiếng.

Làm bạn nhiều năm như vậy, Lâm Nhiễm có thể dễ dàng phát giác ra cảm xúc của Trình Dục thay đổi, thấy tối nay hắn buồn bực như thế, sau khi mở cửa, cô cũng không vội đi vào, đứng ở cửa hỏi hắn, “Là…… Có chuyện gì sao?”

Mười Một lợi dụng khoảng trống cửa mở, từ trong phòng chạy ra, vòng đến bên chân cô cùng Trình Dục đổi tới đổi lui.

Trình Dục cúi người, xoa xoa cái đầu chó của Mười Một, “Không có.”