“Nhưng ta có nghe thấy tiếng chuông báo giờ Tỵ đâu?” Thanh Hành ngẩn người.
“Lúc sắp vào trận ta mới nghe thấy tiếng chuông giờ Thìn mà… có phải sư huynh lừa ta không, lớp Giảng Kinh đã bắt đầu đâu?”
“Thật ngại quá.” Thiếu niên ngồi trên cây ngay cả đầu cũng chẳng buồn cúi xuống:
“Quên không nói với muội, chuông vừa mới vang lên xong. Chỉ là ta thấy tiếng chuông ồn ào quá, nên trước khi nó truyền vào đây đã tiện tay ngăn lại, nhất thời quên mất muội còn phải đi học.”
“Tháng này mà còn đi muộn nữa…” Giọng y lười nhác, dứt khoát ôm kiếm nhắm mắt dưỡng thần:
“Có lẽ ta buộc phải thỉnh Thái Huyền trưởng lão, phạt muội đến Tàng Kinh Các lau sàn một tháng thôi.”
Thanh Hành chẳng kịp quan tâm gì khác, ngay cả thời gian mắng nhiếc y cũng không có, nàng vội vàng ôm kiếm chạy thục mạng về hướng Giảng Kinh Đường.
Vừa chạy, nàng vừa thầm rủa xả tên khốn kiếp ấy một trăm lần trong lòng.
Lạc Tử Vãn là đồng môn sư huynh của Thanh Hành, y cũng là đệ tử thứ ba của chưởng môn Vấn Kiếm Các, hơn nữa lại còn là đệ tử Nội các trẻ tuổi nhất trong ba mươi ba các của Bồng Lai Tông, là truyền nhân duy nhất của Thanh Liên Kiếm vang danh thiên hạ.
Y xuất thân từ dòng dõi Thanh Liên Lạc thị lừng lẫy nhân gian, mười hai tuổi kết Kim Đan, mười bảy tuổi đạt đến Nguyên Anh, từng một thân một kiếm chống lại tám mươi tám đạo lôi kiếp.
Ngày ấy, thiếu niên áo trắng đứng giữa hào quang hủy thiên diệt địa, phất tay là mây tụ, trở tay là mưa giăng, làm kinh động mười hai thành nhân gian và Bạch Ngọc Đài chốn Côn Luân. Với thân phận “con cưng của trời” ba trăm năm mới xuất hiện một lần của Bồng Lai Tông, cái tên Lạc Tử Vãn đã vang dội khắp gầm trời.
Vị thiên tài thành danh khi mới mười bảy tuổi ấy luôn khoác lên mình bộ bạch y của đệ tử rực rỡ như vầng thái dương ló dạng giữa ráng chiều. Lạc Tử Vãn bước đi trong sự ngưỡng mộ của vạn người, cốt cách như bậc quân tử, khi tĩnh tựa ngọc quý trong đá, khi động như gió lướt rừng thông.
Thế nhưng, cả tông môn chỉ có một mình Thanh Hành biết rõ.
Người có vẻ ngoài ngoài thanh cao như tuyết, phẩm hạnh sáng ngời, trong trẻo như ngọc này, thực chất lại là một kẻ tâm tâm địa độc ác, miệng nam mô bô bụng bồ dao găm, trơ trẽn, vô liêm sỉ, gϊếŧ người không chớp mắt.
Nàng đã biết bí mật này từ rất lâu rồi.
Năm đó nàng mười bốn tuổi, gia nhập sư môn vừa tròn hai năm.
Suốt hai năm đầu học kiếm tại Bồng Lai Tông, mọi chuyện của Thanh Hành đều vô cùng thuận lợi. Nàng nhỏ tuổi nhất, thiên phú lại cao, tu luyện chuyên cần.