Nói xong, không biết Lạc Tử Vãn từ đâu lấy ra một viên đường phèn hoa lê nhỏ xíu, đưa tới trước mặt nàng:
“Chúc mừng muội vượt trận thành công, từ nay đã là đệ tử Nội các hạng ba, chỉ kém ta đúng một hạng thôi. Đây là phần thưởng.”
Y đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “kém một hạng”.
Một lần nữa, y chẳng màng đến cái trợn mắt của Thanh Hành, thản nhiên nhét viên đường vào miệng nàng. Lúc buông tay, đầu ngón tay y bị nàng cố ý cắn cho một phát thật sâu.
“Xin lỗi sư huynh nha.”
Thanh Hành ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngoan ngoãn tạ lỗi:
“Muội không cố ý đâu. Có làm huynh đau không?”
“Nhưng mà sư huynh lợi hại thế này…” Nàng tiếp lời, dùng vẻ mặt ngây thơ chân thành mà hỏi:
“Chút vết thương nhỏ xíu này chắc huynh chẳng để tâm đâu nhỉ?”
Lạc Tử Vãn khẽ cười một tiếng, rủ mắt liếc nhìn vết răng hằn sâu đến bật máu kia, vẻ mặt chẳng chút bận lòng mà phủi đi giọt máu đào nơi đầu ngón tay.
Nhân lúc đó, Thanh Hành lén lút nhổ viên đường kia đi.
Ai mà biết được có bỏ độc vào hay không.
“Mà này sư huynh...” Thanh Hành vừa nói vừa giả vờ vô ý nhấn mạnh chuôi kiếm xuống.
“Sao hôm nay trong Thái Nhất Các chỉ có mỗi huynh thế? Muội cứ ngỡ ít nhất cũng phải có ba vị đệ tử nội các canh giữ chứ...”
Mắt liếc thấy vò rượu uống dở trên bàn đá giữa sân, nàng như chợt bừng tỉnh, chớp chớp mắt đầy kinh ngạc:
“Hay là… không lẽ huynh bị cô nương nào đá nên sầu đời ngồi đây uống rượu giải sầu đấy chứ? Thế thì thảm hại quá đi mất.”
Miệng thì nói nhăng nói cuội, tay nàng đã thầm kết ác quyết, chuẩn bị cướp kiếm đoạt mạng ngay tức khắc.
Thế nhưng lần này Lạc Tử Vãn lại bất ngờ buông tay. Thanh Hành chưa kịp phản ứng thì thanh kiếm Phụ Tuyết yêu quý đã bị y ném thẳng vào lòng nàng.
Chính nàng cũng ngẩn ra một chốc, khi ngẩng đầu lên đã thấy thiếu niên đối diện giơ lòng bàn tay chặn đứng ác quyết của mình.
Lạc Tử Vãn ôm lấy thanh kiếm, tựa lưng vào gốc lê trắng, tùy ý giải thích một câu:
“Giờ Tý đêm qua sao Mộc bỗng có điểm lạ, các sư huynh sư tỷ hôm nay đều đến Toan Tinh Các bàn bạc, ta được lệnh ở lại trấn giữ Thái Nhất Các.”
“Chính là để đề phòng hạng đệ tử chỉ biết dùng tay chân mà thiếu đầu óc đến tự tiện xông trận.”
Y hừ lạnh một tiếng: “Quả nhiên là tới thật.”
Bị mắng là “đệ tử chỉ biết dùng tay chân mà thiếu đầu óc”, chẳng khác nào sự sỉ nhục cho bao công sức xông pha trận pháp suốt mấy tháng qua của nàng. Thanh Hành tức đến trợn tròn mắt, vừa định tuốt kiếm tính sổ thì phía trên đỉnh đầu truyền đến một câu nói nhẹ tênh:
“Quên chưa bảo.”
Lạc Tử Vãn đã phi thân ngồi chễm chệ trên cành cây, chợt quay đầu lại: “Muội sắp muộn giờ lên lớp Giảng Kinh rồi đấy.”
“Tháng này ta là người đôn đốc việc học của muội. Tuy là sư muội thân thiết nhưng cũng không thể thiên vị được đâu.”
Y mỉm cười: “Đi muộn là bị trừ mười điểm học phần đấy nhé.”