Chương 5: Sư huynh

Trên cây thấp thoáng một bóng người đang tựa lưng ngồi.

Gió cuốn hoa bay, Thanh Hành đột nhiên vung kiếm.

Một đạo kiếm lóe lên, lao thẳng vào thân cây.

“Ra đây.” Nàng lạnh lùng nói.

Lời còn kia dứt, người kia đã từ trên cây nhảy xuống.

Y mặc y phục đệ tử màu trắng thêu hoa văn mây vàng, nhẹ nhàng đáp xuống.

Mái tóc đen được buộc cao cùng dải lụa đen óng bị gió thổi tung, phần đuôi như hai con bướm đen đậu trên nền tuyết trắng.

Một luồng kiếm quang bất ngờ lao tới, lập tức bị y dùng tay chặn gọn.

Chỉ trong chớp mắt, một đạo kiếm chí mạng khác lại áp sát yết hầu. Y khẽ nghiêng đầu tránh, trong khi thiếu nữ đã lao tới, kiếm lướt qua cổ, ghim vào thân cây lê phía sau.

Sát khí bùng lên rồi lại lặng lẽ tan biến.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một lưỡi kiếm.

Trong thế giằng co, Thanh Hành im lặng và cả đối thủ của nàng cũng vậy. Y chẳng màng lưỡi kiếm chỉ cách cổ mình một phân, chậm rãi nghiêng đầu chớp mắt, ánh mắt thoáng chút kinh ngạc khi nhận ra có giọt máu trên má nàng.

Ngón tay y khẽ đưa lên, chạm nhẹ vào nó.

“Ôi! Sao lại bị thương rồi.” Y thì thầm như thể nói với chính mình.

Suốt toàn bộ quá trình đó, Thanh Hành không hề nhúc nhích, thanh kiếm trong tay cũng bất động, mặc cho đối phương chậm rãi lau đi vết máu trên má nàng.

Rõ ràng là một hành động trìu mến như hai người yêu nhau, nhưng lại ẩn chứa sự đe dọa và chế giễu. Cả hai đều hiểu rằng, chỉ cần lơ là một chút, đối phương có thể ra tay đoạt mạng ngay lập tức.

Cho đến khi nàng nắm chặt thanh kiếm và dùng sức, ngón tay lạnh lẽo đang chạm vào má nàng mới khựng lại.

Sau đó, y ngước mắt lên, mỉm cười: “Sư muội, chào buổi sáng.”

“… Lạc Tử Vãn.”

Thanh Hành gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra cái tên đó.

Gió thổi, tuyết rơi, tà áo hai người tung bay phần phật. Ngay khoảnh khắc nàng chuẩn bị rút kiếm, thiếu niên đứng dưới gốc cây ngay lập tức nắm lấy chuôi kiếm, khéo léo rút ra khỏi tay nàng.

Sau đó, y cầm chặt chuôi kiếm, dùng thân kiếm gõ mạnh một cái vào đỉnh đầu Thanh Hành.

Y nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội, nói: “Gọi sư huynh.”

“Chào sư huynh.”

Mặc dù đầu bị gõ đau điếng, Thanh Hành vẫn nở nụ cười tươi roi rói, lặng lẽ nắm lại chuôi kiếm của mình.

Lưỡi kiếm bị kẹp cứng giữa hai người. Cả hai đồng thời vận chuyển linh lực, âm thầm so kè sức mạnh, cố gắng lật ngược lưỡi kiếm để chĩa vào tử huyệt của đối phương.

“Sư muội ngoan.” Thiếu niên đối diện cười híp mắt đáp lại, tay này chĩa kiếm vào người nàng, tay kia xoa đầu nàng.