Chương 4: Thiên Cơ Trận bị phá vỡ

Lưỡi kiếm phản chiếu ánh mặt trời hắt lên khuôn mặt xinh đẹp mà sắc sảo của Thanh Hành. Thiếu nữ đứng trước trận pháp cúi đầu, hít sâu, nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí để cảm nhận dòng chảy của linh lực.

Ngay khoảnh khắc linh lực dâng trào, nàng hành động.

Vừa bước vào Thiên Cơ Trận, một ngàn không trăm tám mươi tám luồng kiếm khí đồng loạt phóng tới, dày đặc như mưa tên bão đạn.

Thiếu nữ đứng giữa vô số luồng kiếm khí, lấy thân làm kiếm, ngay khoảnh khắc kiếm khí ập đến, nàng nhón chân nhảy vọt lên, né tránh đòn tấn công đầu tiên.

Ngay sau đó, những luồng kiếm khí va chạm dữ dội, cuộn xoáy như một cơn bão lốc đuổi sát phía sau nàng.

Thanh Hành xoay người giữa không trung.

Lần xoay người thứ nhất.

Bím tóc tung bay, dải lụa xanh buộc trên tóc theo đà rơi xuống. Nàng vung kiếm, đường kiếm vẽ thành nửa vòng cung chém từ trên chém xuống.

Lần xoay người thứ hai.

Thanh kiếm đâm thẳng vào hàng ngàn luồng kiếm khí đang lao tới.

Lần xoay người thứ ba.

Hai luồng kiếm khí đối chọi gay gắt lẫn nhau, như tiếng gầm rú đinh tai nhức óc. Ngay khi mũi chân chạm đất, nàng ngửa người ra sau, né tránh luồng kiếm khí cuối cùng đang lao đến.

Vừa chạm đất.

Thiên Cơ Trận đã bị phá vỡ.

Khoảnh khắc trận pháp bị phá vỡ, tất cả kiếm khí đang lao tới đồng loạt lơ lửng giữa không trung trong giây lát, rồi ào ào rơi xuống.

Cảnh tượng ấy giống như một cơn mưa rào chợt đổ vào đêm hè. Lúc này, thiếu nữ tiện tay lau đi vết máu trên má. Vết máu đỏ tươi ấy tựa như một đóa hoa trên đầu ngón tay, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của nàng, cùng vẻ đẹp sắc sảo, kiều diễm đến mức rung động lòng người.

Sau đó, nàng không hề ngoảnh đầu lại, vươn tay, đẩy cửa.

Cánh cửa dẫn vào Thái Nhất Các từ từ mở ra trước mặt nàng.

Điều bất ngờ là, bên trong Thái Nhất Các, nơi vốn bí ẩn, chỉ dành cho đệ tử nội môn, bài trí lại giản đơn đến mức không thể đơn giản hơn.

Sự đơn giản ấy khiến nàng không khỏi ngỡ ngàng.

Đẩy cửa bước vào, trước mắt là một khoảng sân nhỏ vắng lặng, được xây từ những thanh gỗ thông và gạch bùn giản dị, trông hơi xiêu vẹo. Trong sân có vài chiếc ghế gỗ cùng một chiếc bàn vuông, trên bàn là chiếc bình sứ trắng nhỏ, bên trong là rượu được ủ ấm, đã uống vơi đi một nửa.

Chính giữa sân trồng một cây lê trắng. Giờ là đầu xuân, tiết trời se lạnh, trên cành cây vẫn còn đọng lại tuyết. Một cơn gió thổi qua, những cánh hoa lê vừa chớm nở rơi lả tả xuống như mưa tuyết.