Một ngày nào đó tôi sẽ rời đi.
Lời nói vừa dứt, không khí đột nhiên ngưng kết, trong phòng im lặng như tờ, bất chợt rơi vào sự trầm mặc quỷ dị.
Cơn giận bốc lên của tôi nhanh chóng tắt ngấm trong không khí lạnh lẽo, trong lòng ngược lại dâng lên chút lo sợ.
Sau một lúc lâu, ngay khi tôi đang bất an, tôi nghe thấy tiếng cười trầm thấp phát ra từ l*иg ngực Thẩm Kiến Thanh.
"Ha ha ha ha..."
Tiếng cười này trong căn phòng tĩnh mịch càng trở nên đột ngột và quỷ dị.
"Đương nhiên tôi có thể." Thẩm Kiến Thanh mang theo ý cười, nhẹ giọng nói.
Đồng tử tôi co rút lại.
Lại nghe cậu ta nói tiếp: "Anh có biết không, cái mà anh nói là duyên phận thật là một thứ rất kỳ diệu. Lúc trước các anh chọn phòng, anh lại cố tình chọn nơi này. Cha tôi, năm đó cũng chính là ở đây, trải qua nửa đời sau bình yên ổn định của ông ấy..."
Nụ cười của cậu ta vừa quỷ quyệt vừa cố chấp, ánh mắt khóa chặt trên mặt tôi. Da đầu tôi tê dại, như có một tiếng sấm sét không lời nổ vang bên tai, cả người nổi da gà không kìm được.
Năm đó, Thẩm Tư Nguyên bị A Thanh giữ lại bằng vũ lực, cũng đã ở tại nơi này?!
Nhà giam, đây thật sự là nhà giam!
Tôi không nhịn được lùi lại một bước, lòng bàn chân nhũn ra.
Thẩm Kiến Thanh có đôi môi mỏng đỏ tươi, vết sẹo kia không hề làm tổn hại đến dung mạo cậu ta, ngược lại còn tăng thêm vài phần hơi thở dã tính. Nhưng theo ý tôi, khuôn mặt xinh đẹp ấy cũng giống như hoa văn trên thân rắn độc, là sự ngụy trang tuyệt mỹ của đóa hoa ác độc.
Có lẽ do bị chấn động mạnh và kinh sợ, đầu óc tôi trống rỗng, cơ thể phản ứng trước cả lý trí.
Tôi tung một cú đấm thẳng vào Thẩm Kiến Thanh!
Thẩm Kiến Thanh không ngờ tôi lại đột nhiên ra tay, nhưng cậu ta phản ứng rất nhanh, nghiêng người né tránh cú đấm trực diện của tôi. Tôi chỉ sượt qua gò má cậu ta, nhưng nơi đó rất nhanh đã ửng đỏ.
"Khụ." Thẩm Kiến Thanh dùng ngón tay xoa gò má, ánh mắt nhìn tôi không chỉ là phẫn nộ, bên trong còn kèm theo vài phần hưng phấn mà tôi không thể hiểu nổi.
Sự hưng phấn này, trong mắt tôi, không khác gì sự khıêυ khí©h.
Tôi lập tức nhào tới, giơ nắm đấm không chút khách khí mà giáng xuống người cậu ta. Thẩm Kiến Thanh lùi lại hai bước dưới lực xung kích của tôi, một tay tóm lấy nắm đấm vừa vung tới của tôi.
Thấy vậy, nắm đấm còn lại của tôi liền đấm thẳng vào bụng dưới cậu ta. Nhưng cậu ta lại dường như có thể đoán trước ý đồ của tôi, chặn đứng nắm đấm tôi ngay giữa chừng.
Sức lực của Thẩm Kiến Thanh lớn kinh khủng, tôi không tránh thoát được cậu ta. Tôi đột nhiên nảy ra một ý, dùng chân ra sức ngáng, quả nhiên cậu ta không đứng vững được. Nhưng tôi không ngờ cậu ta thà té ngã cũng không chịu buông tay ra, tôi bị cậu ta kéo theo lăn nhào xuống đất cùng lúc.
Chúng tôi giống như hai con dã thú quật lộn vào nhau, không ai chịu nhường ai, nhưng nhất thời cũng không làm gì được đối phương.
Tuy nhiên nói đi thì cũng phải nói lại, về khoản đánh nhau, tôi thực sự không giỏi. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là đứa trẻ ngoan trong mắt giáo viên, là "con nhà người ta" trong lời nói của phụ huynh. Bởi vì tôi đã từng nghĩ, chỉ cần tôi ngoan ngoãn, tôi giành được vị trí số một trong mọi việc, thì cha mẹ tôi sẽ tạm dừng công việc của họ, dành một chút ánh mắt chú ý đến tôi.
Cho nên, đánh nhau dữ dội như thế này, đây là lần đầu tiên của tôi. Lần trước trong rừng, tôi bị sốt, cả người mệt mỏi, tuy rằng thua, nhưng trong lòng vẫn luôn cảm thấy Thẩm Kiến Thanh đã thừa cơ chiếm lợi.
Nhưng lần này chúng tôi đều vừa mới khỏi bệnh nặng.
Cơn giận nghẹn lại trong lòng tôi dần dần yếu đi, sức lực cũng gần như cạn kiệt. Thẩm Kiến Thanh tóm được sơ hở của tôi, lập tức xoay người đứng dậy, một tay siết chặt hai cánh tay tôi, một tay ấn lên vai tôi, đè chặt tôi xuống đất.
Dù cho không muốn thừa nhận, nhưng tôi vẫn phải chấp nhận, tôi lại thua rồi.