Ở Tu Chân giới tồn tại mấy định kiến lớn. Cụ thể là: Kiếm tu cứng đầu, Ma tu xấu xa, Tạp tu và Quỷ tu tính nết quái dị, còn có Phật tu thì ai ai cũng thích.
Ngoài Phật tu ra, những tu sĩ khác đa phần đều không nhập thế, một khi bọn họ nhập thế, hoặc là vì nhân gian có đại nạn, không thì cũng là vì tu hành rèn luyện, hoặc là để đầu thai độ kiếp.
Chỉ có Phật tu là đến từ trong quần chúng, tiến vào trong quần chúng, sống ở trong quần chúng, vĩnh viễn có dính dáng đến phàm trần thế tục. Thậm chí, ngay cả danh hiệu Phật tu này cùng là do tu sĩ khác gọi. Còn nội bộ Phật tu bọn họ chỉ chia ra làm đệ tử thế tục và đệ tử tịnh thế.
Đệ tử thế tục là những hòa thượng bình thường không có tu vi. Đệ tử tịnh thế là Phật tu có tu vi. Mặc dù một loại có tu vi, một loại không, nhưng nội bộ Phật tu lại không chia cao thấp, không phân biệt đẳng cấp.
Mấy ngàn năm qua, thỉnh thoảng lại có đệ tử thế tục có đại trí tuệ nhưng không thể tu hành, cũng có đệ tử tịnh thế có tu hành nhưng không có tuệ căn từ bi, cuối cùng đi đường ngang ngõ tắt làm việc xấu.
Nhưng số hòa thượng xấu này cực ít. Cho nên ấn tượng về Phật tu của đại bộ phận dân chúng đều là luôn cười tủm tỉm, không bao giờ nổi nóng.
Hơn nữa, ở đại bản doanh của Phật tu là Phạm Châu này có rất nhiều chùa miếu, Nam Triều lúc trước có bốn trăm tám mươi chùa, nay Phạm Châu cũng có tới ba trăm sáu mươi ngôi chùa miếu lớn nhỏ, đợi đến ngày mưa khói mịt mùng, mưa phùn còn quyện hương gỗ đàn thơm ngát, tiếng chuông lẩn quất, cũng xem như tái hiện cảnh “lầu các ngắm mưa phùn”.
Phạm Châu từng hứng chịu mấy trận tai họa lớn, toàn bộ nhờ vào cơm cháo áo quần do Phật tu nơi này phân phát miễn phí, bọn họ lấy vật tư tích trữ ra phát cho dân chúng nơi này mới giúp bọn họ vượt qua ngày tháng khó khăn.
Tám trăm năm trước, khi Tiết Vọng Liễu chạy nạn tới đây, cũng từng được nhận một bát cháo của Phật tu. Bát cháo cứu mạng kia, có thể là món ăn ngon nhất trần đời mà mình từng được ăn.
Về sau Tiết Vọng Liễu bắt đầu tu hành, sau khi tạm thời thoát khỏi cảnh khốn khó, hắn từng đi tìm vị hòa thượng từng phát cháo cứu hắn một mạng kia, nhưng hắn đã tìm rất nhiều năm không thấy, bèn mua luôn một ngôi nhà ở Phạm Châu.
Hòa thượng không chạy ra khỏi miếu, mình ôm cây đợi thỏ, thể nào cũng đợi được đến ngày tìm thấy vị hòa thượng đầu trọc kia.
Sau khi tạ ơn vị hòa thượng trước mặt, Tiết Vọng Liễu cầm bản kinh văn phổ tu kia đi tới dưới một gốc cây mở ra đọc thử. Nhưng vừa đọc được hai trang hắn đã phát hiện ra điều bất thường.
Nếu một người phàm không biết về sự tồn tại của tu sĩ mà đọc quyển kinh này, thì đây đúng là một bản kinh thư phổ thông, có thể giúp người đọc bình tâm tĩnh khí. Nhưng nếu là tu sĩ đọc được, thì đây chính là một bản tâm pháp Phật tu dạy dẫn khí nhập môn.
Hơn nữa, lấy kinh nghiệm sống tám trăm năm của hắn ra đánh giá thì bản tâm pháp này còn không phải là tâm pháp cấp thấp bình thường đâu. Khó trách, Phật tu ở Phạm Châu đông thế. Nếu ai cúng tiền nhang đèn đều có thể nhận một bản về đọc, trong số một trăm người thể nào cũng có một, hai người dẫn khí nhập thể thành công.
Chẳng qua mình vừa nãy chỉ cúng có ít bạc, đã đổi được một thứ tốt như thế, chẳng lẽ đây chính là thủ đoạn bán hàng đa cấp thu đồ đệ của chùa miếu? Nạp tiền một khoản bất kỳ là được tặng gói quà vượt qua giá trị nạp tiền?
Nếu mình lại nạp nhiều thêm chút nữa thì sao nhỉ? Nạp xong gói 999 xu lại nạp tiếp gói 9999 xu thì sao?
Tiết Vọng Liễu cảm thấy mình đã ngộ ra rồi.
Hắn cầm sách lại đi đến trước thùng công đức, cười cười với hòa thượng ở bên cạnh một cái, xong móc ví lấy ra một thỏi bạc bỏ vào.
Hòa thượng hiếm khi gặp được người công đức nhiều như thế, vội vàng lên tiếng:
"A di đà Phật, vị thí chủ này không cần tốn kém, tâm ý đúng nơi thành ý đúng chỗ, Phật Tổ chắc chắn sẽ hiểu."
"A di đà Phật, tiền nhang đèn vừa rồi là ta quyên cho chính mình, bây giờ ta lại quyên cho một đứa cháu trong nhà. Từ bé hai mắt nó đã bị mù, thân thể yếu ớt nhiều bệnh, may mà có một cao tăng đi ngang qua, tụng kinh cho nó, nhờ Phật Tổ trông nom, che chở nó trưởng thành."
Tiết Vọng Liễu chắp tay trước ngực, vẻ mặt thành kính:
"Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng, tiền tài chính là vật ngoài thân, nếu đứa cháu nhà ta có thể trưởng thành mạnh khỏe, dù là nhiều tiền bạc hơn nữa ta cũng cam lòng. Chỉ hi vọng Bồ Tát phù hộ, che chở cho nó bình an lớn lên.
"A di đà Phật."
Hòa thượng kia nghe được Tiết Vọng Liễu nói thế, bèn không khuyên nhủ nữa, mắt thấy hắn lại thả vào bên trong một thỏi bạc nữa, hòa thượng lại A di đà Phật một tiếng, nói thí chủ xin đợi một lát. Sau đó, hòa thượng xoay người đi vào trong Phật đường, cầm ra một bản quyền pháp cường thân kiện thể, hai cuốn kinh thư cùng một chuỗi tràng hạt.
Hòa thượng đặt mấy món đồ này chung một chỗ, đưa cho Tiết Vọng Liễu và nói:
"Nếu như thí chủ không chê, xin hãy nhận lấy đi."
Tiết Vọng Liễu vừa mừng vừa sợ nhận lấy đồ vật, lại cung kính hành lễ với hòa thượng một cái, sau đó mới xoay người rời đi.
Sau khi bước ra khỏi miếu, hắn cầm ba quyển sách lật qua loa xem thử, quả nhiên không tồi, ngay cả chuỗi tràng hạt kia cũng làm bằng gỗ đàn hương, có linh khí của Phật tu bám lên, có thể xem như một món pháp bảo.
Quả nhiên, đô la thần chưởng sẽ giúp tăng lực chiến, Tiết Vọng Liễu thậm chí bắt đầu phỏng đoán trong miếu này liệu có thẻ tháng nhang đèn gì đó hay không, nếu có, hắn sẽ mua đến level Max.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầy viên mãn, trước khi về nhà Tiết Vọng Liễu còn lượn qua chợ mua ít thức ăn cho Niệm Thù, cũng may Phật tu nơi này còn không phải kiểu người theo chủ nghĩa ăn chay cực đoan, bằng không chưa chắc đã mua được thịt.
Chờ khi Tiết Vọng Liễu xách thức ăn về nhà, Từ Cát Khánh và Niệm Thù đã đang dạy nhau đọc sách dưới ánh mặt trời.
Từ Cát Khánh đang ngồi đó đọc sách đến rung đùi đắc ý, đột nhiên bị người vỗ một cái, trong tay xuất hiện thứ gì.
"Trước dạy Niệm Thù cái này đã, dạy nó biết cách dẫn khí nhập thể."
Tiết Vọng Liễu nói.
"Cái này là cái gì vậy?"
Từ Cát Khánh mở ra nhìn lướt qua, toàn thân run bắn lên, hất tung quyển sách xuống mặt bàn như vừa cầm phải một củ khoai bỏng tay.
Niệm Thù nghe được tiếng sột soạt lốp bốp ở bên tai thì nghi hoặc hỏi:
"Phu tử, sao vậy ạ?"
Từ Cát Khánh nhìn Tiết Vọng Liễu, giọng đã bắt đầu run rẩy:
"Tiền bối, ta là quỷ tu, đây là một bản kinh Phật, ngài muốn để ta siêu độ chính mình à?"
"A? Ngay cả kinh Phật ngươi cũng không đọc được à?"
Tiết Vọng Liễu sững sờ, hắn rất ít tiếp xúc với Quỷ tu và Phật tu, nên chuyện này vừa khéo nằm trong vùng điểm mù kiến thức của hắn.
Hắn xoay người nhặt sách lên, nói xin lỗi với Từ Cát Khánh:
"Xin lỗi nhé, ta thực sự không biết chuyện này. Ta còn tưởng Quỷ tu khác với quỷ bình thường, loại kinh thư này sẽ không ảnh hưởng tới ngươi."