Từ Cát Khánh nhìn tay mình, xuýt xoa một tiếng cau mày nói:
"Hòn đá vừa rồi là đồ của Phật tu, có khí tức hương hỏa trên người Phật tu."
Đồ của Phật tu? Vậy thì sao lại nằm trong một tấm bia đá để trở thành mắt trận của đại trận Chôn Vùi chứ?
Tiết Vọng Liễu nhíu mày, nắm lấy tay Niệm Thù, lập tức sững sờ. Kinh mạch toàn thân của Niệm Thù vốn có bảy cái lỗ hổng, hiện lại lại được bổ sung một cái, còn hơi hiện ra ánh sáng màu đỏ, hiển nhiên đang nói với Tiết Vọng Liễu rằng “hòn đá màu đỏ vừa nãy hiện giờ đang ở đây nè”.
"Tiền bối, Niệm Thù không sao chứ?"
Từ Cát Khánh hỏi.
Vẻ mặt Tiết Vọng Liễu rất phức tạp, lẽ nào đây chính là trong cái rủi có cái may. Mình vừa nãy nhảy lên nhảy xuống như diễn xiếc khỉ, một quyền một đá chín chín tám mươi mốt thức suốt nửa ngày trời, chính là để tìm một đồ chơi lấp kín lỗ hổng cho thằng nhóc này?
Trong lòng hắn bất mãn, nhưng vẫn muốn kiểm tra cẩn thận cho Niệm Thù một phen, nhưng bây giờ còn đang ở không trung thực sự không tiện. Hắn để tay Niệm Thù xuống, vỗ vào lưng Đinh Hồng thúc giục:
"Tăng tốc thêm chút nữa đi."
Đinh Hồng rướn cổ kêu một tiếng, hỏi Tiết Vọng Liễu bây giờ bọn họ phải đi đâu.
"Linh Âm Bồ Đề Tông ở Phạm Châu, chúng ta đi Phạm Châu."
Tiết Vọng Liễu nói:
"Ở đó nhiều Phật tu, ta không học Phật lý nên phải tìm cho Niệm Thù mấy quyển tâm kinh của Phật tu."
Từ Cát Khánh nghe được phải đi Phạm Châu thì hai mắt tối sầm, quả nhiên là chuột liếʍ đít mèo, không biết là để tìm phân hay tìm chết.
"Tiền bối, chuyển sang nơi khác không được ạ?"
Từ Cát Khánh thấy Đinh Hồng đã bắt đầu đánh lái đầu chim:
"Ta là một quỷ tu."
Đinh Hồng bay thấp xuống một chút, Tiết Vọng Liễu nhìn về phía trước và nói:
"Không sao cả, có ta ở đây, không kẻ nào dám làm khó ngươi. Đám hòa thượng kia thấu tình đạt lý hơn hội kiếm tu này nhiều, chỉ cần ngươi không hại người, bọn họ còn chẳng thèm động đến ngươi ấy chứ."
"Nhưng mà..."
Tiết Vọng Liễu đột nhiên đưa tay ra hiệu gã nhìn xuống dưới:
"Ngươi xem bà lão kia, có phải là thanh mai Trương Xuân Nương nhà ngươi ngày xưa không?"
Từ Cát Khánh thuận theo tay hắn nhìn xuống, thấy Trương Xuân Nương đang ôm cháu gái, chậm rãi leo từ chạc cây liễu xuống. Vừa rồi mình chỉ đặt bà cháu họ lên mảnh đất trống, nếu không phải bên cạnh giếng có cây liễu do lão đạo sĩ lừa đảo kia trồng, chưa biết chừng hai người cũng bị hút xuống đất rồi.
"Ngươi đã cứu hai bà cháu đó."
Tiết Vọng Liễu thản nhiên nói:
"Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng. Đám Phật tu kia sẽ không làm khó ngươi đâu."
Từ Cát Khánh quay đầu nhìn hai bà cháu kia cho đến khi Đinh Hồng chở bọn họ càng bay càng cao, chui vào trong mây nhìn không thấy cảnh vật bên dưới nữa, Từ Cát Khánh mới thu hồi tầm mắt, mỉm cười nói:
"Là ta cứu bọn họ."
Tiết Vọng Liễu liếc gã một cái không nói gì, chỉ kêu Đinh Hồng lại tăng tốc thêm chút nữa.
Kiếm tu bên dưới thấy sợi kim quang kia hiện lên trong không trung, không tìm được bóng dáng của vị tiên cô kia nữa. Giang Nguyên thì vẫn ngửa đầu, mãi không thu hồi ánh mắt.
Mình phải tu luyện thêm bao nhiêu năm, vung bao nhiêu lần kiếm mới có thể trở thành người giống như hắn?
"Sư thúc, bây giờ phải làm sao ạ?"
Tân Di nhìn về phía Bạch Thạch Linh ở bên cạnh và hỏi.
Bạch Thạch Linh nhìn tảng đá vỡ vụn trước mặt, còn chưa kịp nói chuyện, ông ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đồng thời rút linh kiếm ra và nói:
"Có người đến."
Hai luồng linh khí không hề che giấu khí thế, mang theo uy áp của tu sĩ Xuất Khiếu kỳ rơi xuống một chỗ cách vị trí Bạch Thạch Linh đang đứng không xa. Một mảng lá trúc xanh cực lớn chậm rãi đáp xuống mặt đất, từ trên đó có hai tu sĩ một đen một trắng bước xuống, người mặc áo trắng mặt lạnh lẽo cầm đao, người mặc áo đen mặt tươi cười cầm roi.
Hai người nọ mặc dù biểu cảm không giống nhau, khí chất cũng khác biệt, nhưng tướng mạo lại gần như giống hệt, hai người một trái một phải đứng trong đêm tối tựa hồ Hắc Bạch Vô Thường, một kẻ khóa hồn một người câu mệnh.
"Tại hạ là Thiệu Lâm Nhất đệ tử Hoa Hàn Tông, còn đây là sư đệ của ta Thiệu Lăng Sương."
Nam tử áo đen cuốn trường tiên về hông mình, cười với Bạch Thạch Linh và tự giới thiệu.
Bên cạnh y, người mặc áo trắng tên là Thiệu Lăng Sương vẻ mặt lạnh như băng sương, nhìn bốn phía một vòng không tìm thấy người mà mình muốn tìm. Gã nhìn về phía Bạch Thạch Linh, tiến về trước vài bước rồi hỏi:
"Các người vừa ở cùng một chỗ với tôn thượng nhà ta - tiên cô Tuyết Liễu à?"
"Hoa Hàn Tông các ngươi tìm không thấy người, mình không tự đi tìm lại tới chỗ Lan Trạch Kiếm Môn nhà ta đòi người, nói ra không sợ người ta chê cười à?"
Một giọng nữ từ trên trời truyền đến, Thiệu Lâm Nhất vốn đang cười, vẻ mặt cũng dần lạnh đi.
Một con Phi Thiên Hổ từ trên trời đáp rầm một tiếng xuống mặt đất, bốc lên vô số bụi đất. Một nữ tử mặc áo bào màu xanh nhạt từ thân hổ bước xuống, trên tay mang một thanh ngọc kiếm xanh biếc.
Thân ngọc kiếm làm bằng phỉ thúy, chuôi kiếm cũng là một đoạn nhánh cây quấn lấy nhau, phần đuôi còn mọc ra mấy lá cây và một đóa hoa hồng, dường như ngọc là mọc ra từ trên nhánh cây này.
"Hóa ra là Kiếm Tôn đại nhân."
Thiệu Lâm Nhất hơi xoay người hành lễ:
"Vãn bối Thiệu Lâm Nhất Hoa Hàn Tông, bái kiến Kiếm Tôn."
Thiệu Lăng Sương cũng hành lễ theo sư huynh nhưng không nói thêm gì khác.
Bạch Thạch Linh vội vàng đi đến bên cạnh Tân phu nhân, cung kính nói:
"Chưởng môn, ở đây mới bị người bày đại trận Chôn Vùi, may mà có Tuyết Liễu tôn thượng ở đây, đánh vỡ mắt trận mới cứu được mạng bọn đệ tử."
"Đánh vỡ?"
Thiệu Lâm Nhất quay đầu nhìn về phía đống đá vụn chồng chất, nhìn vết máu còn đọng trên mặt đất kia, nhíu mày hỏi:
"Máu của ai đây?"
Bạch Thạch Linh khựng lại, còn chưa kịp trả lời, Thiệu Lăng Sương kia đã đi về phía ông ta, vẻ mặt giận dữ hỏi:
"Có phải cô cô bị thương rồi không?"
Cô cô?
Giang Nguyên sững sờ, đã thấy Kiếm Tôn chưởng môn ở trước mặt nâng tay lên vung một cái, "Ầm" một tiếng vang lên, vị trí cách mũi chân Thiệu Lăng Sương vài tấc đã bị kiếm chém ra một rãnh sâu.
Thiệu Lăng Sương trở tay rút thanh đao có hình dạng và màu sắc giống hệt vầng trăng khuyết bên hông ra.
Tân phu nhân cầm kiếm nhìn gã, giận dữ nói:
"Càn rỡ, lẽ nào Tuyết Liễu không dạy các ngươi quy củ à?"
Nhất thời, bầu không khí trở nên căng thẳng, giương cung bạt kiếm.
Tiết Vọng Liễu không hề hay biết gì về chuyện này, hắn ngồi trên người Đinh Hồng, đang mượn ánh trăng quan sát hạt châu linh lực thuần túy trong tay mình kia.
Hắn đang tự hỏi một vấn đề.
Vật này, rốt cuộc có tính là mình lao động hợp pháp giành được không nhỉ?
-----------
Lời tác giả:
Tiết Vọng Liễu: Làm màu chơi trội xong rồi chạy thật là kí©h thí©ɧ.
Đinh Hồng bật hết hỏa lực, đang chạy trên đường, không còn gì để chê.