Trăng tròn trên bầu trời dần bị mây đen che phủ, mơ hồ có tia chớp lập lòe, tiếng sấm đì đùng.
Từ Cát Khánh nhìn Tiết tiền bối bên cạnh, thấy vóc người hắn đột nhiên thấp hơn mình một khoảng và y phục mặc trên người hắn trở nên rộng thùng thình thì chấn động, giọng run rẩy hỏi:
“Tiền bối, sao ngài lại thấp đi thế?”
Tiết Vọng Liễu đang tức giận cũng khựng lại, để tiết kiệm linh lực hắn đã gỡ lớp ngụy trang, dùng bộ dạng thật của mình để hành động, không hề tính đến phản ứng của người khác. Giờ phải giải thích thế nào cho phải?
Hắn dừng một lát, đang chuẩn bị giải thích mình thế này là vì áp súc mới ra tinh hoa, là hiệu ứng đặc biệt, thì đã thấy hai mắt tên thư sinh quỷ tu trước mặt đỏ lựng lên, lệ máu nói chảy là chảy:
“Vì cứu phàm nhân nơi đây mà tiến bối đã tiêu hao linh lực đến tình trạng này! Ngay cả vóc người cũng bị thu nhỏ như thế, thật sự là, thật sự là…”
Từ Cát Khánh còn chưa nói xong, đã bị Tiết Vọng Liễu đưa tay cắt ngang.
Hắn nghiêm túc hỏi:
“Ta thế này trông thấp lắm à?”
“Tiền bối chớ lo lắng, mặc dù vóc người tiền bối thấp như người lùn, ngài cũng cao sánh ngang với Tung Sơn.”
Từ Cát Khánh nịnh hót vô cùng chân thành, nhưng Tiết Vọng Liễu lại đen mặt.
Đệt, nếu sớm biết thế này thì hồi trước Kim Đan kỳ đã không áp chế cơ thể thấp như thế.
Hắn vẫy tay bảo Từ Cát Khánh mau tránh ra:
“Đừng lại gần, cẩn thận lại bị hút vào lòng đất, thành quỷ chết oan thật đấy!”
Từ Cát Khánh nghe lời, đạp lên chiếc bút lông bằng xương trắng của mình, bay lên không trung nhìn Tiết Vọng Liễu, nhỏ giọng hỏi:
“Chỉ sợ trận pháp này về sau còn có biến hóa, bây giờ tiền bối chuẩn bị giải quyết thế nào ạ?”
Tiết Vọng Liễu nhìn tấm bia đá trước mặt, không nói gì. Hắn bấm đốt tay tính toán mệnh tuyến của mình, thấy vẫn là kiểu tương lai mịt mù như trước, mặc dù vẫn là “phải chết không sống được”, nhưng không phải là sẽ chết ngay hôm nay.
Nếu không phải chết ngay hôm nay, vậy chắc chắn sẽ không sao hết.
Gánh nặng trong lòng hắn đã được cởi bỏ, nở nụ cười đáp:
“Làm sao bây giờ? Xong đời rồi.”
Thần thức của hắn còn chưa tìm được được con chuột hư đốn thích núp trong bóng tối rình trộm ở tòa thành này, lại bị trận pháp này cản đường, không thể vượt qua phạm vi của trận pháp này. Xem ra, kẻ đó rất tự tin rằng có thể vây chết tất cả mọi người ở đây, chỉ đứng từ xa trốn tránh, đợi thành công rồi mới đến lấy hạt châu linh lực kia.
Tiết Vọng Liễu nhìn hạt châu linh lực đang không ngừng to thêm trong lòng bàn tay, sắc mặt đột nhiên lạnh đi.
Từ Cát Khánh còn đang định nói điều gì, đột nhiên một trận áp lực giáng xuống, gã thư sinh quỷ tu đang yên ổn đứng trên bút lông đột nhiên ngã xuống, nằm sấp trên chiếc bút lông bằng xương trắng, suýt nữa là rơi xuống đất.
“Tiền bối!”
Từ Cát Khánh kêu lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn lại, thấy khuôn mặt kia của Tiết Vọng Liễu đột nhiên vỡ vụn, nhưng không đổ máu, chỉ là khi có gió thổi qua thì bị hất lên một góc, bên dưới vẫn còn một khuôn mặt nữa.
Tiết Vọng Liễu kéo cái mặt nạ đã bị linh lực phá hỏng này xuống, thu lại, lộ ra khuôn mặt thực sự của hắn. Lông mày đen dài và mảnh, khóe mắt hơi xếch, hai gò má cũng hiện lên nét phớt hồng, chỉ một bên mặt cũng đã khiến Từ Cát Khánh ngẩn ngơ.
“Tiền bối?”
Tiết Vọng Liễu cũng chẳng thèm liếc gã, chỉ lên tiếng bảo gã mau cút xa một chút.
Hay lắm, lần này ngay cả giọng nói cũng khác trước rồi, trong trẻo hơn nam tử, lại hơi khàn hơn nữ tử. Khuôn mặt mỹ nhân như đóa phù dung, giọng nói như tiếng hạt châu rơi vào khay ngọc, làm người triệt để không nhận ra được vị Tiết tiền bối ở trước mặt đây rốt cuộc là nam hay nữ.
Tiết Vọng Liễu lại nâng tay lần nữa. Lúc này không còn che giấu hay kiềm chế nữa, đánh xuống một quyền, lấy bia đá làm trung tâm, một trận sóng bằng linh lực lan tỏa, tất cả tu sĩ trong thành này đều cảm nhận được, đồng loạt quay đầu nhìn về phía sóng linh lực truyền tới.
“Đi!”
Bạch Thạch Linh dẫn theo sư điệt và đồ đệ, sau khi thả phàm nhân lên chỗ cao, lập tức chạy về phía linh lực truyền đến kia, dọc đường lại cảm nhận được một đợt chấn động, uy áp của tu sĩ Đại Thừa cũng ngày càng nặng nề.
Ging Nguyên đứng trên kiếm nhìn về phía trước, bàn tay không bị thương kia đã siết chặt. Hắn biết linh lực này là của vị nào, lại không biết người này rốt cuộc là ai.
Chờ đám kiếm tu Lan Trạch này tới nơi, vừa trông thấy tấm bia đá lớn và người đang đứng trước tấm bia đá đó thì đỉnh đầu đột nhiên truyền tới một tiếng hạc kêu.
Đám kiếm tu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con tiên hạc lông đen cổ vàng bay qua đỉnh đầu, nhắm thẳng tới chỗ tấm bia đá kia.
Tân Di sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy đám sư đệ sư muội bên cạnh mình kinh hô, một câu nói toạc thiên cơ:
“Ô? Đây chẳng phải là kim vũ hạc của Tuyết Liễu lão tổ Hoa Hàn Tông à?”
Thiên hạ chỉ có duy nhất một con tiên hạc bảo bối, chỉ cần là người từng gặp qua thì chắc chắn sẽ không nhận sai. Bạch Thạch Linh đã từng theo sư tôn đi Hoa Hàn Tông tham gia tỉ thí kiếm pháp luận đạo, lúc còn niên thiếu từng đứng từ xa nhìn thấy tiên cô ôm hạc, cả đời khó quên.
Ông ta đứng trên kiếm nhìn con kim vũ hạc kia chở ai đó bay đến chỗ người đang đứng trước tấm bia đá kia, lập tức thúc giục linh kiếm tăng tốc tới nơi, không ngờ, tốc độ của ông ta đã nhanh rồi, còn có người nhanh hơn.
Giang Nguyên dùng linh lực toàn thân thúc giục đến mức tận cùng, chở Mục Hoàn bay thẳng về phía Tiết Vọng Liễu. Mục Hoàn chưa chuẩn bị tinh thần, suýt nữa bị Giang Nguyên cho rớt xuống đất.
Y giữ vững thân thể cười một tiếng:
“Sư đệ vội vàng thế, là để đi gặp tình nhân à?”
Giang Nguyên không để ý tới y, toàn tâm toàn ý thúc giục linh kiếm, khoảng cách càng ngày càng gần, gần đến mức hắn có thể nhìn thấy bộ y phục quen thuộc của vị Tiết lang quân kia, và cả cổ tay trắng nõn nà chưa từng nhìn thấy, và cả chiếc vòng ngọc xanh biếc trên đó nữa.
Trong nháy mắt, linh kiếm ngừng lại, Giang Nguyên rũ mắt xuống, giật giật cánh tay bị thương của mình. Dưới uy áp của tu sĩ Đại Thừa, hắn chỉ như hạt cát không đáng giá nhắc tới, thực sự không thể tiến thêm nửa bước.
Bạch Thạch Linh nhíu mày ngự kiếm dừng bên cạnh hắn, bất mãn nói:
“Nguyên nhi, thân thể con còn chưa khôi phục, không được thúc giục linh lực như thế.”
Giang Nguyên chỉ vâng một tiếng, nhìn sư phụ mình ngự kiếm tiến lên, hành lễ với bóng lưng người kia một cái, cung kính hỏi:
“Chẳng hay có phải Tuyết Liễu tôn thượng của Hoa Hàn Tông không ạ?”
Tiết Vọng Liễu không quay đầu lại, chỉ hơi vẩy máu trên tay đi, thản nhiên nói:
“Những phàm nhân kia đều được cứu lên chỗ cao rồi sao?”
“Đều đã đưa đến chỗ cao, nhưng cũng tử thương không ít người.”
Mặc dù Tiết Vọng Liễu không quay đầu nhìn ông ta, Bạch Thạch Linh vẫn cung kính cúi đầu xoay người, không dám đứng thẳng, sợ mình mạo phạm.
Tiết Vọng Liễu lại vung ra một quyền, tấm bia đá lắc lư mấy cái, vẫn không có dấu hiệu vỡ vụn, ngược lại máu trên tay hắn chảy ra càng nhiều, mặt đất càng sụp xuống nhanh hơn.