Lúc hắn đang chuẩn bị tự tay bố trí kết giới, Đinh Hồng đột nhiên há mỏ ngậm lấy y phục hắn, mắt nhìn hắn chằm chằm.
"Ngại quá, lần này không thể dẫn mày đi được."
Tiết Vọng Liễu vuốt cổ nó:
"Mày là bảo bối đáng giá nhất trên người tao, không thể xảy ra chuyện gì được."
Trong cổ họng Đinh Hồng phát ra một tiếng kêu bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn há miệng nhả y phục ra, chỉ giục Tiết Vọng Liễu đi nhanh về nhanh.
"Sư tôn cẩn thận."
Niệm Thù lần đường đi đến bên cạnh Tiết Vọng Liễu, hơi ngẩng mặt lên nhìn hắn.
Tiết Vọng Liễu vỗ vai nó:
"Đừng lo cho ta, ta sẽ về ngay thôi."
Phủ thành chủ nằm ở vị trí trung tâm nhất của thành Phù Dung, là kiến trúc hoa lệ, phú quý nhất ở nội thành, đứng ở bên ngoài gian phòng ở tầng cao nhất, có thể quan sát toàn cảnh thành Phù Dung bên bờ sông. Nhưng lúc này, sự náo nhiệt phồn hoa của ban ngày đã không thấy dấu vết, gió đêm lạnh như băng cũng thổi không tan những tiếng người kêu thảm và khóc than. Vị Nguyễn lang quân kia nhắm mắt lại, không muốn nghe bất cứ điều gì, nhưng lại không cách nào ngăn cản tiếng kêu khóc đó truyền đến.
Cửa phòng vốn đóng chặt lại đột ngột mở ra, cánh cửa bằng gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, Nguyễn lang quân mở mắt ra nhìn, thấy tiên nhân đạp mây bước tới dưới ánh trăng.
Tiết Vọng Liễu cầm chiếc quạt tròn màu vàng đứng ở trước cửa phòng, nhìn một cái đầu người lộ ra trên luồng sương mù đỏ thẫm trước mặt, khoảnh khắc ấy bàn tay đang phe phẩy quạt cũng khựng lại.
Đậu má, đây là đang làm gì vậy? Hành vi nghệ thuật gì ư?
Ta xin ngươi đấy, mặc dù là tà môn ma đạo, nhưng có thể chú ý đến thẩm mỹ về mặt trang điểm tạo hình tí được không? Chỉ bằng việc các ngươi không chú trọng phương diện này, tu sĩ mới đã không theo các ngươi tu đạo, đổ xô đi tu chính tiên đạo tiên khí bồng bềnh là cái chắc.
Trên đời này làm gì có ai muốn sống trong hình thù kỳ quái đâu?
Tiết Vọng Liễu cử động cổ trái phải một hồi, nghi hoặc:
"Nguyễn lang quân, ngươi còn sống không?"
Đầu người trên khói đen nở một nụ cười mệt mỏi với hắn, khàn giọng nói:
"Tiết lang quân, ngài đã đến rồi."
"Thoạt trông thì có vẻ là còn sống."
Tiết Vọng Liễu cất bước lại gần căn phòng dùng máu tươi vẽ đầy nguyền rủa này.
Cả sàn nhà lẫn trên tường đều dùng máu tươi vẽ chi chít nguyền rủa, mà Nguyễn nương tử thì nằm trên mặt đất cách đó không xa, thân thể lạnh buốt, Tiết Vọng Liễu liếc mắt nhìn qua, không cảm nhận được một tia sinh khí nào.
"Ai bảo ngươi làm chuyện này, y ở chỗ này à?"
Tiết Vọng Liễu đứng trước khói đen, nhìn khuôn mặt dần dần chảy máu của nhạc sư Nguyễn, hảo tâm nhắc nhở:
"Nếu không dừng trận pháp này lại, ngươi sẽ chết thật đấy."
Nguyễn lang quân cười:
"Tiết lang quân còn chưa biết tên ta nhỉ, tên ta là Nguyễn Côn Phù, nhà ta đời đời kiếp kiếp đều là nhạc sư diễn tấu cho quý nhân trong hoàng cung, mà nương tử ta là vũ cơ của giáo phường."
"Đừng kéo dài thời gian."
Tiết Vọng Liễu am hiểu sâu sắc đạo lý nói càng nhiều, chết càng nhanh, không muốn đứng đây nghe chuyện tình cũ kỹ, dạo qua phòng một lần rồi hỏi thẳng:
"Trận pháp này dùng để làm gì?"
Nguyễn lang quân trầm mặc một hồi mới chậm rãi nói:
"Vạn vật trong thiên địa đều có linh, phàm nhân, cây cỏ đều có linh, mặc dù linh lực của mỗi vật mỗi người đều không nhiều, nhưng góp gió thành bão, chỉ cần rút ra linh lực trong thân thể chúng, có thể lợi dụng để mình dùng."
"A? Còn có chuyện tốt như vậy ư?"
Tiết Vọng Liễu kịp phản ứng mình nói lỡ mồm, lập tức sửa miệng:
"Còn có chuyện khốn nạn như vậy ư?"
Nếu tìm hai người công cụ không ngừng tu luyện, đến lúc đó lại rút linh lực từ thân thể bọn họ ra, chẳng lẽ có thể tích lũy linh lực tăng cao tu vi nhanh chóng chỉ trong thời gian ngắn?
Chờ đã, đây chẳng phải là tìm cho mình một đỉnh lô à? Vậy trận pháp này chính là biến tất cả vật sống trong thành này làm đỉnh lô, rút cạn toàn bộ linh lực ư?
Quả là chỉ cần to gan thì một đêm phi thăng không phải nói chơi. Nhưng chuyện này thực sự là nhảy sào trên hố xí, quá đáng rồi đấy người anh em.
Tiết Vọng Liễu nhìn dòng nguyền rủa được viết bằng máu trên mặt đất kia, dùng chân cọ cọ phát hiện không xóa được, mới lên tiếng hỏi:
"Hồn phách của nương tử ngươi đâu?"
Hắn nhìn cỗ thi thể đã tản ra mùi thối, vì linh hồn đã không còn, thi thể tử vong lâu ngày phân hủy nhanh hơn, Tiết Vọng Liêu khua chiếc quạt trong tay, thản nhiên nói:
"Thi thể của cô ta sắp phân hủy hết rồi."
Nguyễn Côn Phù đột nhiên nở nụ cười:
"Tiết lang quân, ngài là người tốt."
Anh ta ho ra một búng máu, giọng khô khốc:
"Mau chạy trốn đi."
"Chạy trốn?"
Tiết Vọng Liễu bĩu môi, tám trăm năm rồi, đã tám trăm năm rồi hắn chưa nghe thấy người ta bảo mình mau chạy trối chết đi.
Giọng hắn lạnh lùng hỏi:
"Câu hỏi cuối cùng, trận pháp này phải làm thế nào mới gỡ bỏ được?"
"Không biết."
Nguyễn nhạc sư phun ra một búng máu, thì thào:
"Nguyễn Nương, ta đến giúp nàng."
Lại một tiếng ầm ầm vang lên, Nguyễn nhạc sư hét thảm một tiếng, khói đen triệt để bao trùm đầu hắn, máu tươi vẩy ra, rơi xuống mặt đất, hình thành nguyền rủa bằng máu mới.
Tiết Vọng Liễu xông tới, kịp bắt lấy một nhúm tóc cuối cùng của Nguyễn nhạc sư trước khi bị khói đen bao phủ, quạt trong trong tay vỗ vào khói đen một cái.
Khói quỷ đỏ sẫm máu tươi cũng tan đi, chỉ còn lại một bộ xương người đen nhánh, đầu lâu chầm chậm quay về phía Tiết Vọng Liễu, hàm răng va vào nhau, miễn cưỡng phát ra âm thanh.
"Tiết… coi chừng... tấm bia đá..."
Tiết Vọng Liễu sững sờ, nhúm tóc đen trong tay cũng tróc khỏi bộ xương khô, bộ xương màu đen rơi xuống mặt đất biến thành tro tàn, mà toàn bộ trận pháp nguyền rủa trong phòng cũng bừng sáng lên trong nháy mắt.
-----------
Lời tác giả:
Tiết Vọng Liễu: Sao người khác cầm kiếm, ta lại xách cái quạt, suốt ngày quạt thế, hình tượng của ta là Thiết Phiến công chúa đấy à?
Lão đại: Không phải, là Tế Công
Tiết Vọng Liễu: ...?
Hải Kinh Lạc, nguy rồi.