Con quỷ khói đen này là bệnh nấm móng à? Một truyền nhiễm cho hai? Sao vẫn còn một con?
Tiết Vọng Liễu tức giận mắng một tiếng, quăng cái ống đồng trong tay đi, đưa tay ôm lấy đầu Niệm Thù, ấn vào mấy đại huyệt trên đầu nó. Bắt đầu làm vật lý trị liệu cho mắt, mát xa hốc mắt, rót linh lực vào thân thể nó, muốn gϊếŧ cái tàn hồn kia trước khi nó kịp chiếm lấy thân thể Niệm Thù.
Nhưng hắn vừa mới rót linh lực vào thân thể Niệm Thù đã bị bắn ngược hoàn toàn, ngay cả bản thân cũng bắn lùi về sau vài bước. Một mùi vị ngai ngái vọt lên trong họng Tiết Vọng Liễu, nhưng đã bị hắn cố gắng nuốt xuống.
Đm, tanh vãi!
Tiết Vọng Liễu nôn khan hai tiếng, chỉ nghe Niệm Thù quan tâm:
"Tiết đại ca, huynh làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hai mắt Niệm Thù tối đen, không biết đã có thứ gì chui vào trong thân thể nó, đưa tay khua khoắng trong không trung mấy lần, nóng lòng xác định vị trí của Tiết Vọng Liễu. Nhưng còn chưa sờ thấy người, bụng đã truyền đến một cảm giác đau đớn kịch liệt, một ngụm máu nóng phun hết lên người Tiết Vọng Liễu.
Tiết Vọng Liễu sợ hết hồn, giọng cũng run rẩy:
"Đại ca, Niệm Thù, Niệm Thù à, ngươi là đại ca, ngươi đừng làm ta sợ."
"Tiết, Tiết đại ca..."
Niệm Thù nắm thật chặt tay Tiết Vọng Liễu, nước mắt và máu hòa vào nhau, thân thể co quắp lại, một câu kêu đau cũng không thốt lên được.
Từ đầu đến chân mỗi một khúc xương đều đang đau đớn, Niệm Thù muốn kêu to, muốn gào thét, nhưng ngay cả há miệng cũng không làm được, chỉ có thể phát ra những tiếng ư a thống khổ trong cổ họng.
Tiết Vọng Liễu mặc cho nó cầm chặt tay mình, linh lực rót vào lại bị ngăn cản lần nữa, hắn kêu Niệm Thù điều chỉnh hô hấp:
"Hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, đừng để tư tưởng của kẻ khác chiếm cứ đầu óc ngươi! Niệm Thù!"
Niệm Thù khó nhọc hít vào một hơi, lại phun ra một ngụm máu, nhất thời, thân thể nó nóng ran lên, thất khiếu đồng loạt đổ máu, Tiết Vọng Liễu thấy thế thì tim cũng ngừng đập.
Xong rồi, xong rồi, mình sắp chết rồi.
Tiết Vọng Liễu nhìn Niệm Thù đang chảy máu, cảm thấy hắn còn có thể cứu chữa một phen, vội vươn tay ra xoa bóp tim ngoài l*иg ngực để cấp cứu, nhưng kết quả không xoa còn đỡ, xoa rồi máu chảy nhanh hơn.
"Mẹ kiếp!"
Tiết Vọng Liễu luống cuống tay chân, móc trong túi tiền ra một viên Bổ Huyết Đan nhét vào miệng Niệm Thù, buộc nó nuốt vào, tuyệt đối đừng để thằng nhóc này chết vì mất máu.
Niệm Thù cố nén đau đớn, vừa hộc máu vừa nói:
"Tiết... Tiết đại ca, huynh đừng..."
"Ngoan, đừng nói nữa."
Tiết Vọng Liễu đưa tay bóp lấy miệng nó, biến miệng Niệm Thù thành mỏ vịt:
"Càng nói hộc máu càng nhiều."
Niệm Thù nghẹn lấy một hơi, bị Tiết Vọng Liễu bóp một cái đứt luôn, nó cảm nhận được thứ vừa nuốt qua cổ họng đã rơi vào dạ dày, dần hòa tan, cảm giác ấm áp truyền đến, xoa dịu bớt đau đớn trong cơ thể.
Thân thể càng ngày càng ấm, nhưng đau đớn vẫn còn, Niệm Thù đã đau đến không thể rêи ɾỉ nữa, nhắm mắt lại chỉ có thể nghe được tiếng hít thở rất khẽ của nó.
Niệm Thù đột nhiên nghĩ, giá có thể chết luôn thì tốt. Nếu chết rồi, sẽ không còn cảm thấy đau đớn như thế nữa, không bao giờ cảm thấy tối tăm và thống khổ như khi phải sống trên đời.
Cha mẹ đều đã chết, mình cũng nên đi tìm bọn họ thôi.
Nhưng vì sao Tiết đại ca phải quan tâm mình sống hay chết đến thế? Mình chỉ là một đứa ăn mày ven đường, sao huynh ấy phải quan tâm mình như vậy?
Niệm Thù cảm giác được ý thức của mình đang dần dần bị đẩy ra ngoài thân thể từng chút từng chút. Tiếng Tiết Vọng Liễu gọi tên nó ở bên tai cũng trở nên vừa cao vừa xa. Nó cố gắng tập trung tinh thần để lắng nghe, muốn đáp lại, nhưng lại không có sức lực.
Nếu mình chết thế này, kiếp sau chắc chắn phải báo đáp Tiết đại ca thật tử tế mới được, huynh ấy là người tốt.
Người tốt nên được báo đáp.
Niệm Thù nghĩ đến đây, đột nhiên trong thân thể vang lên tiếng một người phụ nữ thở dài, tinh thần nó đột nhiên chấn động, đau đớn lại gia tăng lần nữa, giọng nói bên tai đột nhiên lại trở nên rõ ràng.
Không được, mình không thể chết như thế được...
Tiết đại ca còn chưa đồng ý dạy mình tu luyện, mình còn chưa được nhìn thế gian này, mình còn rất nhiều nơi chưa từng đi qua...
Nước mắt hòa với máu tươi trượt xuống từ khóa mắt, nhưng không người hay biết.
"Niệm Thù, có tàn hồn chui vào trong thân thể ngươi, tuyệt đối đừng để nó cướp mất thân thể, tuyệt đối không được!"
Tiết Vọng Liễu ôm lấy mặt Niệm Thù lại gọi tên nó vài lần, nhưng đều không có phản ứng.
"Niệm Thù! Ta gọi ngươi một tiếng, ngươi dám đáp không?"
Tiết Vọng Liễu lắc vai nó, vẫn không có phản ứng gì, ngược lại cơ thể càng nóng ran.
Sinh khí đang mất dần, Tiết Vọng Liễu rút cuộc không kìm được, giơ tay lên thật cao cho Niệm Thù hai cái tát vang dội.
Đinh Hồng đứng một bên nhìn mà choáng váng, rướn cổ kêu to, nghiêm khắc khiển trách hành vi thiếu đạo đức thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người bệnh này của Tiết Vọng Liễu.
"Đây là tao đang đánh thức nó, phải làm nó có ý thức thì mới không bị người khác chiếm mất thân thể."
Tiết Vọng Liễu đưa tay ra định đánh tiếp, nhưng một giây trước khi bàn tay hắn rơi xuống, kim quang chói mắt đột nhiên bùng nổ trước mặt.
"Cái gì vậy!"
Tiết Vọng Liễu nhắm mắt lại theo phản xạ, đợi đến khi mắt đã thích ứng được với thứ ánh sáng mạnh chói mắt này mới chậm rãi thả tay xuống.
Niệm Thù vốn đang nằm trên mắt đất lúc này đã lơ lửng giữa không trung, áo khoác dày bằng vải bông đang mặc trên người đều bị linh khí xuyên thấu, lộ ra thân thể gầy gò. Tiết Vọng Liễu ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì, đã thấy thân thể Niệm Thù càng lúc càng sáng, càng lúc càng chói...
Giờ khắc này, nó, đã biến thành ánh sáng!