Chương 4: Ẩu đả sảnh trường

Sau khi Ái Liên khuất bóng sau cánh cửa khu chung cư, An Nhiên nổ máy xe, lòng có chút hụt hẫng nhưng cũng không kém phần háo hức khi nghĩ đến bữa cơm tối gia đình. Vừa về đến nhà, em đã nghe thấy tiếng cười nói rộn rã vọng ra. Hôm nay anh hai Hoàng Minh Quân của em từ nước ngoài trở về sau bao năm đèn sách, cả nhà đã chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn để chào đón anh.Ba Hoàng Nam và mẹ Thu Hà mừng rỡ ôm chầm lấy Minh Quân. An Nhiên cũng nhanh chóng sà vào lòng anh trai, bao nhiêu nhớ nhung dường như tan biến hết trong cái ôm ấm áp ấy. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí vô cùng ấm cúng và vui vẻ. Cả nhà cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon mẹ nấu, vừa trò chuyện rôm rả về những chuyện đã qua. An Nhiên kể cho anh hai nghe về những ngày đầu tiên ở trường đại học, về những người bạn mới và cả những môn học thú vị. Em cố tình không nhắc đến Ái Liên, nhưng hình ảnh nữ giảng viên lạnh lùng với đôi mắt sâu thẳm vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong tâm trí em.

Trong căn hộ yên tĩnh của mình, sau khi tiễn An Nhiên về, Ái Liên không khỏi cảm thấy một chút xao động lạ thường. Sự nhiệt tình và không chút do dự của cô sinh viên nhỏ tuổi khi nãy đã để lại trong nàng một ấn tượng khó phai. Với quyền hạn của một giảng viên, Ái Liên đăng nhập vào hệ thống thông tin của trường, tìm kiếm hồ sơ của Hoàng An Nhiên. Những thông tin chi tiết về gia đình em dần hiện ra trước mắt nàng. Ba là một doanh nhân thành đạt, mẹ là chủ một chuỗi cửa hàng thời trang lớn. Anh trai vừa tốt nghiệp thạc sĩ ở nước ngoài. Gia thế của An Nhiên quả thực không hề đơn giản. Điều này khiến Ái Liên càng thêm phần khó hiểu về sự hồn nhiên và có phần liều lĩnh của cô sinh viên này.

Tuần học mới bắt đầu với những tiết học đều đặn. An Nhiên cố gắng tập trung vào việc học, nhưng đôi khi vẫn không thể không nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự quan tâm của Ái Liên hôm mưa.

Vào một buổi chiều tan học, khi An Nhiên đang cùng Thùy Linh và Minh đi ngang qua sảnh trường, bất ngờ có một nhóm đàn chị khóa trên chặn đường các em lại. Cầm đầu là một cô gái có mái tóc nhuộm vàng hoe, tên Mai Anh, nổi tiếng là đanh đá và hay bắt nạt đàn em.

“Ê nhóc con, tao nghe nói mày mới vào trường mà cũng ghê gớm lắm hả?” Mai Anh khoanh tay, giọng điệu đầy thách thức.

An Nhiên ngơ ngác, không hiểu chuyện gì. “Em không biết chị là ai, cũng không biết mình đã làm gì khiến chị không vui.”

“Mày còn giả nai à? Mấy ngày nay tao thấy khối thằng khóa trên khóa dưới cứ xúm xít quanh mày. Mày nghĩ mày là ai mà dám cướp hết sự chú ý của người khác hả?” Mai Anh vênh mặt, đám đàn em phía sau cũng tỏ vẻ hùa theo.

Thùy Linh và Minh đứng bên cạnh An Nhiên, tỏ vẻ lo lắng. Các sinh viên xung quanh bắt đầu chú ý đến vụ việc, xì xào bàn tán.

“Em không có ý đó. Em chỉ là một sinh viên bình thường thôi.” An Nhiên cố gắng giải thích.

“Bình thường mà làm ra vẻ ta đây à? Hôm bữa tao còn thấy mày nói chuyện thân mật với thầy Nam nữa cơ đấy!” Mai Anh cố tình xuyên tạc, ánh mắt đầy ác ý.

An Nhiên cảm thấy tức giận. Rõ ràng là đàn chị này đang cố tình gây sự. Với tính cách thẳng thắn, em không muốn nhẫn nhịn vô lý.

“Chị nói bậy rồi. Em chỉ hỏi thầy Nam một vài vấn đề về môn học thôi.” An Nhiên đáp trả, giọng nói cũng trở nên cứng rắn hơn.

“Mày còn dám cãi hả?” Mai Anh giơ tay định tát An Nhiên.

Không để mình bị động, An Nhiên nhanh chóng né tránh và phản kháng. Vốn có chút võ phòng thân từ thời trung học, em không dễ dàng bị bắt nạt. Một cuộc xô xát nhỏ đã xảy ra ngay giữa sảnh trường. Thấy tình hình căng thẳng, một vài sinh viên đã vội vã chạy đi báo cho bảo vệ và các thầy cô đang ở gần đó.

Trong số những người nhanh chóng có mặt tại hiện trường có cả Ái Liên. Nàng vừa bước ra từ phòng giáo viên gần đó, nghe thấy tiếng ồn ào liền vội vàng chạy đến xem chuyện gì. Khi nhìn thấy An Nhiên đang giằng co với nhóm đàn chị, trên gương mặt xinh đẹp đã xuất hiện vài vết trầy xước nhỏ, Ái Liên khẽ nhíu mày.

Với sự can thiệp của bảo vệ và các thầy cô, cuộc ẩu đả nhanh chóng được dừng lại. Ái Liên đứng ra giải quyết vụ việc một cách bình tĩnh và chuyên nghiệp. Sau khi nghe các bên trình bày, nàng quay sang nhìn An Nhiên, ánh mắt sắc lẻm như muốn xuyên thấu tâm can em. Dù không nói một lời nào, ánh mắt ấy cũng đủ khiến An Nhiên cảm thấy một sự trách móc và thất vọng rõ ràng.

"Còn An Nhiên em lên phòng của giảng viên cố vấn của em để giải quyết, tôi chỉ đứng ra như vậy thôi."

Nhìn nàng với giọng nói đáng sợ ấy cũng đủ biết những điều vừa làm những ngày trước đã tan thành mây khói rồi, chưa kịp cho nàng thấy mặt tốt thì mặt xấu lại tiếp tục lòi ra.

[Chuyến này thì toang rồi, không ai cứu được mình nữa.]

Rồi em nhanh chóng lên gặp giảng viên cố vấn của mình, còn xung quanh đây mọi người vẫn xì xầm bàn tán sau vụ ẩu đả này.

Thấy hai người bạn của An Nhiên vẫn còn ở đây, Ái Liên nhanh chóng tiến lại hỏi han.

"Hai em cho tôi hỏi, về việc của An Nhiên. Em ấy trước giờ như vậy sao?"

"Dạ không, chỉ trừ khi ai đυ.ng đến cậu ấy thì mới như vậy. Người ta kiếm chuyện trước đấy cô, chứ thật ra cậu ấy hiền lắm."

"Ừ tôi cảm ơn."

Nàng nghe được như vậy rồi rời đi, chắc do nàng trách nhầm tính cách ấy. Nhưng thôi đã sai thì phải có phạt nên để như vậy, nàng sẽ không nói đỡ cho ai cả.

[Nhưng xứng đáng như vậy, người gì mà thô lỗ.]