Vài tuần sau buổi gặp gỡ có phần gượng gạo ở thư viện, không khí học tập tại Đại học Nguyệt Hà dần đi vào ổn định. An Nhiên chăm chỉ đọc sách và ghi chép bài giảng, cố gắng theo kịp chương trình học. Mặc dù vẫn cảm thấy môn Nhập môn Văn học Việt Nam có phần khô khan so với sở thích văn chương lãng mạn của mình, nhưng hình ảnh Ái Liên với ánh mắt nghiêm nghị lại trở thành một động lực thầm lặng, thôi thúc em nỗ lực hơn.
Một buổi chiều thứ Tư, trường Đại học Nguyệt Hà tổ chức một sự kiện văn hóa với chủ đề “Giai điệu quê hương”. Sự kiện diễn ra tại hội trường lớn, thu hút đông đảo sinh viên và giảng viên tham gia. An Nhiên cùng Thùy Linh và Minh cũng đến góp vui, háo hức chờ đợi những tiết mục văn nghệ đặc sắc.
Khi chương trình bắt đầu, An Nhiên bất ngờ nhìn thấy Ái Liên ngồi ở hàng ghế dành cho giảng viên. Hôm nay, nàng mặc một chiếc áo dài lụa màu vàng nhạt, mái tóc đen dài được búi cao, để lộ chiếc cổ thanh tú. Vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm của Ái Liên khác hẳn với hình ảnh nghiêm nghị thường ngày, khiến An Nhiên không khỏi ngẩn ngơ.
Trong suốt buổi diễn, An Nhiên thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Ái Liên. Nàng ngồi im lặng, đôi mắt chăm chú dõi theo các tiết mục trên sân khấu. An Nhiên không thể đoán được nàng có thích thú hay không, bởi biểu cảm trên gương mặt Ái Liên vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
Đến tiết mục ngâm thơ về làng quê, một làn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ lớn của hội trường, làm lay động tà áo dài của Ái Liên. Ánh mắt nàng khẽ lay động, dường như có một nỗi niềm man mác thoáng qua. Khoảnh khắc ấy, An Nhiên cảm nhận được một chút gì đó sâu lắng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của nữ giảng viên.
Khi chương trình kết thúc, mọi người bắt đầu đứng dậy ra về. An Nhiên cùng bạn bè cũng hòa vào dòng người đang di chuyển về phía cửa hội trường. Bất chợt, một cơn mưa rào nặng hạt trút xuống, khiến sân trường trở nên ướŧ áŧ và vắng vẻ.
“Ôi không, mưa to quá!”
Thùy Linh kêu lên, nhăn mặt nhìn những hạt mưa xối xả.
Minh cũng tặc lưỡi: "Mình quên mang áo mưa rồi. Chắc phải đợi tạnh mới về được.”
An Nhiên nhìn ra ngoài cửa, trời tối sầm lại, những hạt mưa quất mạnh vào ô cửa kính. Em chợt nhớ đến Ái Liên. Không biết nàng có mang theo áo mưa hay ô không. Với vẻ ngoài thanh lịch của nàng, có lẽ việc dầm mưa về sẽ rất bất tiện.
Một ý nghĩ táo bạo trong đầu An Nhiên. Em quyết định sẽ ngỏ lời chở Ái Liên về. Đây có lẽ là cơ hội tốt để em có thể xóa đi ấn tượng không tốt ban đầu.
“Mình có áo mưa đôi trong cốp xe. Hay là…”
An Nhiên ngập ngừng nói với bạn bè, ánh mắt hướng về phía đám đông đang cố gắng tìm chỗ trú mưa.
Thùy Linh dường như hiểu ý An Nhiên, khẽ nháy mắt: "Cậu cứ đi đi. Bọn tớ đợi ở đây cũng được.”
An Nhiên gật đầu, vội vã đi ngược lại dòng người, hướng về phía khu vực giảng viên. Em nhìn thấy Ái Liên vẫn đứng ở hành lang, có vẻ đang chờ mưa ngớt. Nàng khẽ nhíu mày khi nhìn ra màn mưa dày đặc.
Hít một hơi thật sâu, An Nhiên tiến đến gần Ái Liên, cất giọng: “Chào cô Ái Liên. Trời mưa to quá, cô có mang theo áo mưa không ạ?”
Ái Liên khẽ giật mình, quay lại nhìn An Nhiên. Đôi mắt nàng vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nhưng có một chút ngạc nhiên thoáng qua khi thấy An Nhiên quay trở lại.
“Không, tôi không mang.” Ái Liên đáp ngắn gọn.
“Dạ, em có áo mưa đôi trong xe. Nếu cô không ngại, em có thể chở cô về ạ.” An Nhiên nói, cố gắng giữ giọng tự nhiên và chân thành.
Ái Liên im lặng một lát, ánh mắt nhìn thẳng vào An Nhiên. Khuôn mặt nàng không lộ rõ cảm xúc, khiến An Nhiên có chút hồi hộp.
“Không cần đâu, cảm ơn em.” Cuối cùng, Ái Liên khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn giữ khoảng cách.
“Nhưng mưa lớn thế này, đợi tạnh chắc sẽ lâu lắm ạ. Nhà cô có xa trường không?” An Nhiên không bỏ cuộc, nhẹ nhàng thuyết phục.
Ái Liên nhìn An Nhiên một lúc, rồi khẽ thở dài. “Nhà tôi ở khu chung cư gần đây thôi.”
“Vậy càng tiện ạ. Em đưa cô về nhé, không sao đâu.” An Nhiên mỉm cười, cố gắng tạo không khí thoải mái.
Sau một thoáng im lặng, Ái Liên khẽ gật đầu: “Vậy thì làm phiền em.”
An Nhiên mừng rỡ dẫn Ái Liên xuống bãi xe. Chiếc xe máy của em đã ướt sũng dưới mưa. Em nhanh chóng lấy chiếc áo mưa đôi trong cốp xe ra, cẩn thận đưa một chiếc cho Ái Liên.
“Cô mặc vào đi ạ.”
Ái Liên nhận lấy chiếc áo mưa, động tác có phần gượng gạo. Hai người cùng mặc áo mưa, rồi An Nhiên cẩn thận đội mũ bảo hiểm cho Ái Liên.
Trên đường về, trời mưa mỗi lúc một nặng hạt. An Nhiên lái xe chậm rãi, cố gắng giữ khoảng cách lịch sự với Ái Liên ngồi phía sau. Không khí giữa hai người im lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng động cơ xe. An Nhiên cố gắng tìm một chủ đề để trò chuyện, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Ái Liên ngồi phía sau, giữ khoảng cách nhất định với An Nhiên. Mặc dù chấp nhận đi nhờ xe, nhưng dường như nàng vẫn chưa hoàn toàn thoải mái. An Nhiên cảm nhận được sự dè dặt và có phần xa cách của nữ giảng viên.
Khi đến khu chung cư của Ái Liên, An Nhiên dừng xe trước cổng. Ái Liên nhẹ nhàng xuống xe, cởϊ áσ mưa và đưa lại cho An Nhiên.
“Cảm ơn em.” Giọng nàng vẫn lạnh lùng như ngày nào.
“Dạ không có gì ạ. Cô vào nhà cẩn thận nhé.” An Nhiên mỉm cười đáp.
Ái Liên khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng bước vào bên trong khu chung cư, không hề ngoái đầu lại.
An Nhiên ngồi trên xe, nhìn theo bóng lưng Ái Liên khuất dần sau cánh cửa. Mặc dù đã chủ động giúp đỡ và chở nàng về, nhưng dường như khoảng cách giữa hai người vẫn không hề thu hẹp. Sự lạnh lùng và xa cách của Ái Liên vẫn là một bức tường vô hình mà An Nhiên chưa thể phá vỡ.