Tiếng chuông điểm bảy giờ sáng vang vọng khắp khuôn viên Đại học Nguyệt Hà, xua tan màn sương mỏng còn vương trên những hàng cây cổ thụ. Ánh bình minh nhuộm hồng những mái ngói đỏ tươi, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới cho biết bao sinh viên trẻ tuổi. Trong dòng người hối hả đổ về các giảng đường, nổi bật lên một dáng vẻ thanh thoát, lạnh lùng.
Lâm Ái Liên bước đi giữa sân trường với sự tĩnh lặng cố hữu. Chiếc áo dài lụa màu xanh ngọc bích ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong mềm mại nhưng vẫn giữ được nét trang nghiêm của một nhà giáo. Khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ mùa thu, ẩn chứa một vẻ xa cách khó tả. Mái tóc đen huyền được búi cao gọn gàng, không một sợi tóc nào dám lạc lõng. Dù thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ, Ái Liên vẫn giữ một khoảng cách vô hình với tất cả mọi người, ánh mắt hờ hững lướt qua những lời chào hỏi e dè của sinh học sinh.
Hôm nay, nàng đảm nhận lớp Nhập môn Văn học Việt Nam cho khóa mới. Ái Liên luôn tâm niệm, giảng đường là nơi truyền đạt tri thức, không phải chốn để giao lưu tình cảm cá nhân. Sự nghiêm khắc của nàng đôi khi khiến sinh viên e ngại, nhưng không ai có thể phủ nhận tài năng và sự tận tâm của nàng với bộ môn mình giảng dạy. Gánh nặng gia đình đặt lên vai Ái Liên từ sớm. Mẹ nàng một mình gồng gánh nuôi nàng ăn học. Vì thế, Ái Liên luôn cố gắng sống thật tốt, thật độc lập, không muốn trở thành gánh nặng cho mẹ thêm nữa. Sự tự ti về hoàn cảnh đôi khi khiến nàng thu mình lại, tạo nên lớp vỏ băng giá xung quanh trái tim.
Cùng lúc đó, ở một góc khác của sân trường, Hoàng An Nhiên đang tíu tít trò chuyện với nhóm bạn. Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của em lan tỏa niềm vui đến những người xung quanh. An Nhiên mặc một chiếc váy hoa nhí tươi tắn, mái tóc ngắn năng động khẽ đung đưa theo từng bước chân. Tính cách hoạt bát, hòa đồng và có phần tinh nghịch của em luôn là tâm điểm của mọi cuộc vui.
“Mình nghe nói giảng viên môn Văn học nhập môn của mình xinh lắm đó nha!”
Một cô bạn trong nhóm An Nhiên, tên Thùy Linh, hào hứng nói.
An Nhiên nhún vai, vẻ mặt không mấy quan tâm.
“Xinh thì xinh, quan trọng là dạy có hay không thôi. Mình chỉ mong không phải học thuộc lòng quá nhiều.”
“Cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện chơi thôi."
Một cậu bạn tên Minh trêu chọc.
“Năm nhất rồi đấy, nghiêm túc chút đi.”
“Ôi dào, cứ từ từ khoai sẽ nhừ."
An Nhiên cười xòa, khoác tay Minh.
“Mà này, mình đói bụng quá, lát nữa ra căn tin ăn gì đó nha.”
Khi nhóm của An Nhiên vừa bước vào hành lang dẫn đến giảng đường C2, một sự cố bất ngờ xảy ra. An Nhiên đang mải mê kể chuyện cười cho bạn bè, không để ý phía trước, bất ngờ va phải một người đang đi ngược chiều.
“Ái!” An Nhiên kêu lên một tiếng, mất thăng bằng suýt ngã. May mắn là em kịp bám vào tay người kia.
Ngẩng đầu lên, An Nhiên khựng lại. Trước mặt em là một người phụ nữ cao ráo, mặc áo dài màu xanh ngọc bích. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt đen đang nhìn em với vẻ không hài lòng. An Nhiên nhận ra ngay, đây chính là nữ giảng viên mà Thùy Linh vừa nhắc đến.
“Xin lỗi… em xin lỗi cô."
An Nhiên vội vàng buông tay, lắp bắp nói, khuôn mặt thoáng đỏ lên vì xấu hổ.
Ái Liên khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua chiếc áo dài của mình vừa bị vệt mực đen từ chiếc bút An Nhiên cầm trên tay quệt vào. Một vết bẩn không lớn nhưng lại nổi bật trên nền vải ấy.
“Sinh viên năm nhất?”
Giọng Ái Liên lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Dạ… vâng ạ."
An Nhiên cúi gằm mặt, cảm thấy vô cùng áy náy.
“Em… em không cố ý.”
“Đi đứng cẩn thận hơn."
Ái Liên nói, giọng vẫn không hề thay đổi. Nàng đưa tay khẽ phủi nhẹ vết mực, nhưng dường như không mấy tác dụng.
Thùy Linh và Minh đứng bên cạnh An Nhiên, cũng cảm thấy có chút ngại ngùng. Họ khẽ huých vai An Nhiên, ra hiệu bảo em xin lỗi tử tế.
“Em thật sự xin lỗi cô. Để em…”
An Nhiên vội vàng lục tìm trong túi xách chiếc khăn giấy.
Ái Liên khẽ lắc đầu, cắt ngang lời An Nhiên.
“Không cần. Lần sau chú ý hơn.”
Nói rồi, cô lướt qua An Nhiên và nhóm bạn, bước nhanh về phía giảng đường C2.
An Nhiên ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của nữ giảng viên. Vẻ đẹp lạnh lùng và thái độ dứt khoát của nàng khiến An Nhiên có chút sững sờ. Đây là lần đầu tiên em gặp một người có khí chất đặc biệt như vậy. Tuy nhiên, ấn tượng ban đầu này không mấy dễ chịu, nhất là khi em là người gây ra sự bất tiện.
“Trời ơi, đúng là ‘mỹ nhân băng giá’ rồi."
Thùy Linh khẽ thì thầm.
"Nhìn xinh thật, nhưng mà lạnh lùng quá.”
Minh gật đầu đồng ý.
“Mình thấy hơi… đáng sợ.”
An Nhiên im lặng một lúc, khẽ thở dài.
“Chắc cô ấy khó chịu lắm vì vết mực đó.”
Em nhìn xuống chiếc bút bi trong tay, cảm thấy có chút bực bội vì sự bất cẩn của mình.
“Thôi bỏ đi, dù sao cũng chỉ là một sự cố nhỏ thôi mà."
Thùy Linh vỗ vai An Nhiên.
“Mau vào lớp thôi, kẻo trễ giờ.”
Nhóm của An Nhiên nhanh chóng tìm chỗ ngồi trong giảng đường C2. An Nhiên cố gắng quên đi sự cố vừa xảy ra, nhưng hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của nữ giảng viên vẫn lảng vảng trong tâm trí em.
Một lát sau, cánh cửa giảng đường mở ra, và Lâm Ái Liên bước vào. Vẫn là chiếc áo dài màu xanh ngọc bích, vẫn là vẻ đẹp sắc sảo và khí chất lạnh lùng ấy. Cả giảng đường im lặng hẳn đi, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.
“Chào các em."
Giọng Ái Liên vang lên, trầm ấm nhưng vẫn giữ được sự nghiêm nghị.
“Tôi là Lâm Ái Liên, giảng viên môn Nhập môn Văn học Việt Nam của các em trong học kỳ này.”
Ánh mắt Ái Liên lướt qua toàn bộ sinh viên, dừng lại một chút ở hàng ghế giữa, nơi An Nhiên đang ngồi. Một thoáng khựng lại, dường như nàng nhận ra cô sinh viên vừa va phải mình lúc nãy. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. An Nhiên vội vàng cúi đầu xuống, cảm thấy một chút bất an len lỏi trong lòng.
Buổi học đầu tiên diễn ra trong không khí trang nghiêm. Ái Liên giảng bài một cách mạch lạc và sâu sắc, kiến thức uyên bác của nàng khiến sinh viên không khỏi ngưỡng mộ. Tuy nhiên, thái độ nghiêm khắc và sự lạnh lùng của nàng vẫn tạo ra một khoảng cách vô hình với sinh viên. An Nhiên cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng thỉnh thoảng vẫn không khỏi liếc nhìn về phía bục giảng, nơi nữ giảng viên xinh đẹp đang say sưa truyền đạt kiến thức.
Sau buổi học, khi sinh viên lục tục ra về, An Nhiên cố tình đi chậm lại, muốn tránh mặt Ái Liên. Nhưng dường như số phận trêu ngươi, khi em vừa bước ra khỏi cửa giảng đường, Ái Liên cũng vừa đi đến.
“Bạn sinh viên."
Giọng Ái Liên gọi lại.
An Nhiên giật mình quay lại, trong lòng không khỏi lo lắng. “Dạ… em nghe ạ.”
"Không ngờ trùng hợp như vậy ha!"
"Em cũng thấy vậy ạ, thôi em xin phép cô về."
An Nhiên nhanh chóng kéo hai người bạn của mình đi nhanh để né sự gượng gạo ấy. Nhưng lại ngừng một chỗ để xem nàng đã đi ra chưa.
Còn với Ái Liên nàng vẫn mặc kệ. Định là sẽ nói về việc khi nảy, nhưng đã đi nhanh quá thì nàng cũng chịu.
"Gấp đến thế à?"
Bóng dáng nàng khuất dần sau hàng cây. An Nhiên đứng đó, nhìn theo, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Vẻ đẹp lạnh lùng, sự nghiêm khắc và cả chút quan tâm thoáng qua của nữ giảng viên này đã khắc sâu vào tâm trí em trong ngày đầu tiên ở Đại học Nguyệt Hà. An Nhiên không ngờ rằng, cuộc gặp gỡ "trái ngang" với giảng viên Lâm Ái Liên lại là khởi đầu cho một câu chuyện mà em chưa thể hình dung được.