“Tại sao lại khóc? Ai bắt nạt em?” Ngu Quân Diệp cau mày đầy bực bội, anh ta không thể tin nổi ở Đế Kinh này còn ai dám ức hϊếp Ngu Thư Nặc.
“Thì chỉ là muốn khóc thôi.”
Nói một hồi, Ngu Thư Nặc thấy khát, cô theo thói quen liếʍ môi, lúc này mới nhận ra xung quanh chẳng có lấy một người hầu nào đứng chực.
“Người trong nhà đâu rồi?” Cô tò mò hỏi.
Vừa nói xong cô mới phản ứng lại việc để người hầu tránh mặt: [Ngu Quân Diệp chắc là định nói cho mình biết chuyện mình không phải là con ruột nhà họ Ngu, rồi giây tiếp theo sẽ đuổi mình ra khỏi nhà, để mình phải ngủ ngoài đường luôn mất!]
“Uống đi.”
Một bóng người cao lớn đột ngột phủ xuống người Ngu Thư Nặc, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đưa cho cô một ly nước.
“Cảm... cảm ơn anh hai.”
Tự dưng trong lòng Ngu Thư Nặc hỗn loạn, chẳng rõ là vì điều anh ta sắp nói hay vì chính anh ta, đến nỗi tay cô run đến mức nước trong ly tràn cả ra ngoài.
“Cầm cho chắc.” Bàn tay Ngu Quân Diệp rất lớn, vừa đủ bao phủ bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của Ngu Thư Nặc.
“Uống chậm thôi.”
Ngu Quân Diệp trực tiếp cầm tay Ngu Thư Nặc cho cô uống nước, còn ánh mắt sâu thẳm đầy kiềm nén thì gắt gao nhìn cô từ nơi cô không thể thấy được.
“Được rồi, em không uống nữa.”
Ngu Thư Nặc uống một hơi gần nửa ly nước, cô vội vàng lắc đầu, tỏ ý không muốn uống thêm nhưng vẫn có vài giọt nước bắn lên người cô.
“Sao mà bất cẩn thế?” Ngu Quân Diệp đặt ly nước lại bàn trà, rút khăn giấy lau phần nước đọng trên cổ cô.
“Tại anh đó, em bảo không uống nữa mà còn bắt uống.” Ngu Thư Nặc ngửa cổ lên một chút để anh ta dễ lau hơn, vừa nói vừa trách móc.
Lúc cô nói chuyện, ở cổ có một đường mạch máu hiện rõ, đập từng nhịp, từng nhịp. Ngu Quân Diệp dùng khăn giấy ấn nhẹ lên đó, khăn giấy mỏng đến nỗi ngón tay anh ta có thể cảm nhận được mạch đập rõ ràng bên dưới.
“Ướt hết cả áo rồi, em đi thay đồ đây.” Cổ áo Ngu Thư Nặc cũng bị thấm nước, cô kéo nhẹ cổ áo nói.
“Khoan đã, anh có chuyện muốn nói với em.” Ngu Quân Diệp giữ lấy cổ tay cô, ánh mắt anh ta trầm tối và lạnh lẽo.
[Tới rồi, cuối cùng cũng đến lúc nói rồi...]
“Anh định nói gì?” Ngu Thư Nặc hoảng hốt, ôm một chiếc gối ôm trước ngực như đang tự vệ.
“Có phải em đã biết rồi không?”
Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của Ngu Thư Nặc luôn thuận lợi lạ thường, xung quanh toàn là những người chiều chuộng cô nên cô chưa bao giờ cần quan tâm cảm nhận của người khác.
Vì thế, suy nghĩ của cô rất đơn giản.
Bây giờ cô đang căng thẳng đến mức cứ gỡ lấy gỡ để hình thêu trên gối ôm, đôi mắt to tròn đầy hoang mang và sợ hãi.
“Biết cái gì cơ?” Lông mi dài cong vυ"t của Ngu Thư Nặc run lên dữ dội, cô co người lại thành một nhúm nhỏ xíu.
“Ví dụ như... chúng ta không có quan hệ huyết thống.”
Khi Ngu Quân Diệp nói câu này, ánh mắt anh ta vẫn luôn dừng lại trên gương mặt của Ngu Thư Nặc. Anh ta muốn thấy ở cô biểu cảm giống như lúc anh ta biết được sự thật này.
Thế nhưng không có.
Trên gương mặt Ngu Thư Nặc chỉ có sợ hãi, lo lắng và bối rối. Cảm xúc của cô rất dễ đoán. Cô lo bị nhà họ Ngu đuổi đi, sợ có người trả thù, không biết sau khi rời khỏi nhà họ Ngu thì phải sống ra sao. Những cảm xúc đó, đều là vì bản thân cô.
Còn điều Ngu Quân Diệp muốn thấy lại là: Vui mừng, nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.
Nhưng không, một chút cũng không có.
Cảm xúc của bọn họ hoàn toàn không giống nhau.
“Em... em không biết, anh... anh đang nói gì vậy?” Ngu Thư Nặc lắp bắp nói.
“Cha rất tức giận.” Đôi mắt Ngu Quân Diệp trở nên trầm lặng, anh ta ngồi trở lại chỗ cũ.
“Em định làm thế nào?” Thấy Ngu Thư Nặc mím chặt môi không chịu trả lời, anh ta bình tĩnh hỏi.
“Hu hu, các người chỉ muốn đuổi em đi! Tuy em không phải ruột thịt nhưng cũng đã gọi các người là cha, là anh bao nhiêu năm rồi. Mọi người thật quá nhẫn tâm, hu hu hu...” Ngu Thư Nặc bật khóc.
“Khóc lóc không giải quyết được gì cả.” Ngu Quân Diệp lạnh nhạt nói.
Lúc này trong lòng Ngu Quân Diệp cũng rất rối.
Từ khi biết chuyện, anh ta lập tức bỏ hết công việc quay về nước.