Nàng ghen tị vì Văn Mị là con gái của gia chủ, ghen tị vì thiên phú nguyên linh căn của đối phương hơn hẳn mình, và càng ghen tị hơn khi nàng ta lại có một vị hôn phu xuất chúng như vậy. Trái lại, một người luôn mờ nhạt như Văn Kiều thì chẳng mấy ai để ý tới, huống hồ chi bây giờ nàng còn bị Thành Hạo Đế ban hôn cho một tên phế vật.
Cho dù tên phế vật đó được Thành Hạo Đế sủng ái thì có ích gì chứ? Rốt cuộc cũng chỉ là một phàm nhân mà thôi.
Địa vị của hoàng tộc Ninh thị ở Đông Lăng quốc vô cùng cao, nguyên nhân là do vị lão tổ trấn giữ qua các đời của Ninh thị có thực lực cường hãn, được mệnh danh là đệ nhất tu võ của cả nước. Chính vì vậy, các thế gia đại tộc không dám tùy tiện chọc vào, và luôn phải kiêng dè trước sức mạnh của hoàng tộc.
Hôn sự của Tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Văn Mị cũng là do Thành Hạo Đế tác thành. Tuy trong đó có ý lôi kéo Văn gia, nhưng cũng là vì Văn Mị là con gái của gia chủ, hơn nữa lúc năm tuổi đã được kiểm tra ra có thiên phú cực cao, là Thiên phẩm nguyên linh căn, hệ Thủy.
Thủy là cội nguồn của vạn vật, mang tính trung chính ôn hòa. Người có nguyên linh căn hệ Thủy có thể phù hợp với bất kỳ loại nguyên linh căn nào khác, do đó là lựa chọn tốt nhất cho một đạo lữ song tu.
Nếu nói hôn sự của Tam hoàng tử và Văn Mị còn có thể xem là một sự kết hợp vì lợi ích, vậy thì mối duyên của Văn Kiều và Thất hoàng tử là sao đây?
Vốn đã có một tiểu thư Văn gia có hôn ước với hoàng tộc Ninh thị rồi, nên việc có thêm một người nữa là hoàn toàn vô ích, cũng chẳng hề phù hợp với lợi ích mà hoàng tộc và các thế gia theo đuổi. Nếu Thành Hạo Đế thật sự muốn tìm một gia tộc bên vợ hùng mạnh để bảo vệ cho hoàng tử mà mình yêu thương nhất, thì đáng lẽ ngài nên tìm một cô nương có thân phận cao hơn, tốt hơn mới phải. Văn Kiều quả thực là một lựa chọn hạ hạ sách.
Chuyện này không chỉ một mình Văn Nhàn không thể nào hiểu nổi, mà những người khác cũng vậy.
Miêu thị thấy con gái mình thần sắc u uất, vội ôm nàng ta vào lòng, ôn tồn thì thầm: "Con ta không cần phải nghĩ nhiều, Văn Mị kia chẳng qua là cậy mình là con gái gia chủ mà thôi. Nếu như cha con trở thành gia chủ của Văn gia..."
Đôi mắt Văn Nhàn chợt lóe lên một tia sáng, nhưng rồi nhanh chóng thu lại vẻ khác thường.
Dự định của cha mẹ, nàng ta vốn đã biết từ lâu. Nàng ta vừa ghen tị lại vừa không cam lòng, nên đương nhiên vô cùng ủng hộ. Tuy nhiên, hiện tại Văn Mị danh tiếng đang vang xa, hôn sự với Tam hoàng tử lại vững như bàn thạch, nên nàng ta dĩ nhiên sẽ không để lộ cảm xúc ra quá rõ ràng.