Không thể tu luyện thì cũng chẳng khác gì một phàm nhân. Điều này không chỉ có nghĩa là tuổi thọ ngắn ngủi, mà trong thế giới cường giả vi tôn, võ đạo thịnh hành này, còn bị người đời xem thường. Thậm chí, cuộc sống của hắn còn chẳng bằng được sinh ra trong một gia đình thường dân.
Còn về phần Văn tam tiểu thư, người trong kinh thành vừa nghe đến tên nàng thì chẳng có mấy ấn tượng. Mãi cho đến khi nhớ lại một chuyện cũ của hơn mười năm trước, họ mới sực nhớ ra Văn gia vốn còn có một vị tam tiểu thư.
Văn tam tiểu thư là đích nữ duy nhất của chi trưởng Văn gia, Văn Bá Thanh. Đáng tiếc là vợ chồng Văn Bá Thanh đã hy sinh trong một trận yêu thú bạo loạn hơn mười năm trước. Lúc đó, phu nhân của Văn Bá Thanh đang mang thai sáu tháng, vì bị yêu thú tấn công nên đã sinh non. Còn Văn Bá Thanh, vì cứu vợ con mà cũng bỏ mạng trong trận chiến ấy, chỉ để lại một cô con gái thể chất yếu ớt, bệnh tật triền miên.
Tiếc là, tuy Văn tam tiểu thư có tư chất không tồi, nhưng lại bị sức khỏe yếu kém kìm hãm. Cho dù nàng có nỗ lực tu luyện thế nào, tương lai cũng khó mà đi xa được. Thậm chí, có khi nàng sẽ bỏ mạng trên con đường tu luyện, chết yểu ở tuổi hai mươi.
Đây là lời chẩn đoán của tất cả các dược sư trong Đông Lăng quốc từng khám cho nàng.
Một con người đáng thương đã định sẵn là không sống quá hai mươi tuổi.
Thành Hạo Đế đột nhiên ban hôn cho hai người họ, quả thực khiến người ta không thể nào hiểu nổi.
Một người là phế vật tu luyện, một người thì ốm yếu bệnh tật. Tuy nghe qua có vẻ rất xứng đôi, nhưng Thành Hạo Đế sủng ái Thất hoàng tử đến thế, sao lại nỡ lòng tìm cho hắn một người vợ vừa đoản mệnh, lại chẳng có chút trợ giúp hay bảo đảm nào như vậy?
Quả là chuyện lạ!
-
Trong khi người ngoài đang có vô số lời đồn đoán về hôn sự này, thì trên dưới Văn gia cũng vô cùng ngạc nhiên.
Phải biết rằng, Văn gia và hoàng tộc Ninh thị vốn đã có hôn ước từ trước. Tam hoàng tử Ninh Triết Châu chính là vị hôn phu của Văn tứ tiểu thư – Văn Mị. Chờ đến khi cả hai tu luyện tới cảnh giới Nguyên Minh, họ sẽ kết thành đạo lữ song tu, cùng nhau theo đuổi đại đạo vô tận.
Nào ngờ Thành Hạo Đế lại ban thêm một mối hôn sự nữa giữa tiểu thư Văn gia và hoàng tử.
Tại Lệ Thủy Viện của tam phòng.
Văn gia tam phu nhân Miêu thị nghe được động tĩnh bên ngoài, đôi mày tinh xảo khẽ nhướng lên, nói với nha hoàn tâm phúc bên cạnh là Triều Vân: "Xem ra vị tiểu thư bệnh tật của chi trưởng kia phúc đức cũng không cạn, bị người ta lãng quên bao nhiêu năm như vậy mà vẫn có được một mối hôn sự tốt thế này."
Triều Vân cười đáp: “Nếu nói là hôn sự tốt, thì phải kể đến hôn sự của Tứ tiểu thư của nhị phòng với Tam hoàng tử mới là đáng ngưỡng mộ nhất ạ.”