Chương 5

Thất hoàng tử được Thành Hạo Đế sủng ái thì có ích gì chứ, chẳng phải vẫn là một tên phế vật sao? Một người phàm không thể tu luyện, sống lâu nhất cũng chỉ được trăm năm, sao có thể so sánh với người tu võ được?

Không lâu sau khi Nhị phu nhân rời đi, lại có người đến Cấp Thủy viện đưa thuốc cho Văn Kiều.

Liên Nguyệt nhìn thấy chiếc bình bạch ngọc quen thuộc, mở ra ngửi thử rồi vui mừng nói: “Là linh dược Hoàn Xuân Đan!”

Văn Kiều mắc bệnh từ trong bụng mẹ, thuốc men bình thường không có nhiều tác dụng với nàng, tốt nhất vẫn là dùng linh dược. Thế nhưng linh dược lại vô cùng khó tìm. Dù là một Văn gia có nền tảng vững chắc cũng không thể cách ba bữa nửa ngày lại cung cấp linh dược cho một cô nương không có cống hiến gì cho gia tộc. Phần lớn thời gian, họ chỉ đưa cho nàng Hoàn Xuân Đan loại thường.

Liên Nguyệt vô cùng vui vẻ, vội vàng rót nước để tiểu thư nhà mình uống thuốc ngay. Nàng ấy vừa làm vừa tấm tắc: “Thì ra mối hôn sự này còn có lợi ích như vậy, thật tốt quá.”

Cứ như thể người vừa rồi chê bai Thất hoàng tử không thể tu luyện không phải là nàng ấy vậy.

Sau khi Văn Kiều nuốt viên Hoàn Xuân Đan, nàng chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong kinh mạch, cơn đau buốt thấu xương vẫn luôn hành hạ nàng cũng dịu đi rất nhiều.

Linh dược quả nhiên không phải là loại thuốc viên bình thường có thể so sánh.

Liên Nguyệt thấy sắc mặt nàng khá hơn nhiều thì trong lòng cũng vui lây. Nàng ấy thầm nghĩ, cho dù Thất hoàng tử là một phế vật thì cũng đành chịu. Chỉ cần tiểu thư nhà mình có thể dùng thêm một ít linh dược, làm dịu đi bệnh tật trong người, sống lâu hơn một chút, thì nàng ấy chẳng cầu mong gì hơn nữa.

Không lâu sau đó, toàn bộ kinh thành Đông Lăng quốc đều hay tin Thành Hạo Đế đã ban hôn cho Văn tam tiểu thư và Thất hoàng tử, lập tức gây nên một trận xôn xao chấn động.

Vị Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu này chính là tiểu hoàng tử được Thành Hạo Đế sủng ái nhất. Ngay cả Tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Ngũ hoàng tử Ninh Bình Châu, vốn có tư chất hơn người, cũng không thể sánh bằng địa vị của hắn trong lòng Thành Hạo Đế.

Đáng tiếc Thất hoàng tử lại là một kẻ phế vật không thể tu luyện.

Nghe đồn rằng, khi Thất hoàng tử chào đời đã không may trúng phải kỳ độc. Tuy giữ được mạng sống nhưng nguyên linh căn lại bị tổn hại, đến nỗi không thể tu luyện được nữa.