A Xúc là tên mụ của Văn Kiều, do Văn gia đại lão gia quá cố đặt cho khuê nữ duy nhất của mình.
Liên Nguyệt kinh hãi thốt lên: “Cái gì? Là Thất hoàng tử sao?”
Nhị phu nhân gật đầu. Thấy Văn Kiều vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như cũ, không nhìn ra vui buồn, tựa như chẳng có điều gì trên thế gian này có thể lay động được trái tim nàng, Nhị phu nhân thầm thở dài. Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu tuy là một phế vật tu luyện nổi tiếng, danh tiếng không thể sánh bằng Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử tài năng thiên bẩm, nhưng lại được Thành Hạo Đế hết mực sủng ái, muốn gì được nấy. So với một Văn Kiều ốm yếu bệnh tật, Thất hoàng tử quả thực may mắn hơn nhiều.
Dù mọi người không hiểu vì sao Thành Hạo Đế lại hỏi cưới Văn Kiều cho Thất hoàng tử, nhưng bọn họ cũng không dám bàn tán công khai.
Sau khi báo cho bọn họ biết chuyện này, Nhị phu nhân không ở lại lâu mà nhanh chóng rời đi.
Mãi đến lúc này, Liên Nguyệt mới tiêu hóa nổi tin tức về mối hôn sự. Nàng ấy nhìn gương mặt vô cùng xinh đẹp của tiểu thư nhà mình, trong lòng có chút nghẹn ngào.
Ở Thánh Vũ đại lục, người ta lấy võ làm trọng, phong trào tu võ vô cùng thịnh hành. Đông Lăng quốc tuy chỉ là một tiểu quốc ở phía đông Thánh Vũ đại lục, nhưng cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ phong khí của đại lục. Người đời hấp thu thiên địa nguyên khí vào cơ thể, rèn luyện thân xác, với hy vọng một ngày nào đó có thể phi thăng lên thượng giới, thoát khỏi thân xác phàm trần, trở thành thần nhân.
Văn gia là một thế gia lâu đời ở Đông Lăng quốc. Tương truyền, tổ tiên của họ từng xuất hiện một vị đại năng vấn đỉnh đại đạo, phi thăng thượng giới. Vị này không chỉ để lại cho con cháu vô số tài nguyên tu luyện, mà còn giúp Văn gia từ một gia đình thường dân vươn lên trở thành một thế gia đại tộc của Đông Lăng quốc, có địa vị không hề thấp.
Con cháu đời sau của Văn gia cũng rất có chí khí. Đệ tử dòng chính hiếm có ai không có nguyên linh căn, tất cả đều đi theo con đường tu võ.
Văn Kiều tuy ốm yếu bệnh tật, nhưng khi kiểm tra tư chất vào năm năm tuổi lại cho ra kết quả là cực phẩm nguyên linh căn. Những năm qua nàng tu luyện cũng vô cùng chăm chỉ, tuy tiến bộ không nhiều nhưng vẫn tốt hơn một số phàm nhân không thể tu luyện.
Bảo một người tu võ thành thân với một phàm nhân, đây chẳng phải là vả mặt một cách trắng trợn hay sao?