Ở Đông Lăng Quốc, người ta trọng võ khinh văn, nên cũng không quá coi trọng các tập tục truyền thống. Dù vậy, đối với những thế gia có máu mặt, nếu họ thực sự coi trọng con cháu mình, thì những nghi lễ cần có vẫn sẽ được tổ chức một cách tỉ mỉ, vừa để thể hiện sự quan tâm đối với con cháu, vừa là để khoe với thiên hạ những hậu duệ ưu tú của gia tộc.
Tiếc thay, Văn Kiều lại không nằm trong danh sách những hậu duệ ưu tú của Văn gia.
Liên Nguyệt thầm thở dài. Tiểu thư nhà nàng ấy tuy sinh ra trong danh giá, nhưng vì cha mẹ đều mất, lại thêm thể chất yếu ớt bẩm sinh, có thể lớn được đến từng này đã là không dễ dàng gì. Những thứ khác, thật sự không thể cưỡng cầu thêm được nữa.
-
Ngay khi Liên Nguyệt cứ ngỡ hôm nay cũng sẽ bình lặng trôi qua như mọi ngày, thì Văn gia lại xảy ra một đại sự, đủ để thay đổi cả cuộc đời của hai chủ tớ bọn họ.
Quốc quân Đông Lăng quốc là Thành Hạo Đế đã ban hôn cho Thất hoàng tử và Văn gia tam tiểu thư Văn Kiều.
Sau khi Văn gia nhận được thánh chỉ, trên dưới ai nấy đều kinh ngạc vô cùng.
Lúc Nhị phu nhân Liễu thị đi đến Cấp Thủy viện, bà liền trông thấy một thiếu nữ gầy yếu đang ngồi đọc sách dưới mái hiên.
Nàng tựa vào cột hiên đã lốm đốm rêu phong, mái tóc đen như lông quạ mềm mại rủ xuống, càng tôn lên làn da trắng như băng tuyết, khiến gương mặt vốn đã lạnh lùng lại càng thêm vẻ nhợt nhạt. Nàng mặc một chiếc váy màu xanh nhạt đã cũ, trên người không một món trang sức. Trông nàng tựa một cành trúc xanh, thanh tao thoát tục. Nàng lặng lẽ ngồi đó, tay nâng sách, mắt rủ xuống, dáng vẻ vừa thanh cao lạnh lùng, vừa nhã nhặn, đẹp đến nao lòng.
Thỉnh thoảng, nàng khẽ ho một tiếng, thân hình gầy gò khẽ run lên, càng tô thêm vẻ yếu đuối mỏng manh, khiến người ta không khỏi xót thương.
Khi thấy Nhị phu nhân, Liên Nguyệt kinh ngạc tiến lên thỉnh an, hỏi: “Thưa Nhị phu nhân, sao người lại đến đây ạ?”
Nhị phu nhân có chút ngượng ngùng.
Bà ta vốn là người bận rộn, phải quán xuyến cả một gia tộc lớn, làm gì có thời gian quan tâm đến một kẻ vô hình trong Văn gia. Theo lý là như vậy, nhưng khi bị một nha đầu hỏi thẳng thừng như thế, trong lòng Nhị phu nhân ít nhiều cũng có chút không thoải mái.
Văn Kiều chậm rãi đứng dậy, đôi mắt trong veo nhìn Nhị phu nhân.
Đôi mắt ấy trong và tĩnh lặng như nước, đen láy và sáng ngời. Tuy đẹp, nhưng lại quá đỗi lạnh lùng. Nhị phu nhân bị nàng nhìn đến mất tự nhiên, bèn cười nói: “A Xúc, chúc mừng con! Hôm nay Hoàng thượng đã sai người đến ban hôn cho con và Thất hoàng tử.”