Văn Nhàn đột nhiên quay sang hỏi Văn Mị đang đi bên cạnh. Cả hai đều là dòng chính của Văn gia, tuổi tác lại tương đương, cho nên bất kể là tu luyện hay hành động đều thường đi cùng nhau. Cũng vì vậy mà hai người thường bị người đời đem ra so sánh.
Văn Mị liếc nàng ta một cái, gương mặt xinh đẹp quyến rũ không chút biểu cảm, thản nhiên đáp: "Tam hoàng tử đang bế quan tu luyện."
Văn Nhàn cười khẽ một tiếng, nói tiếp: "Không ngờ Thất hoàng tử lại quan tâm đến vị tam tỷ này của chúng ta như vậy, A Mị, tỷ thấy sao?"
"Rất tốt mà." Văn Mị kỳ quái nhìn nàng ta một cái, ánh mắt như thể đang muốn nói, đó là chuyện của người khác, có liên quan gì đến chúng ta sao?
Văn Nhàn nghe vậy thì không biết nói gì hơn.
Văn Mị và Văn Nhàn của Văn gia, được người đời mệnh danh là Văn thị song kiều. Lúc này hai người đang sóng vai bước đi, một Văn Mị kiều diễm quyến rũ, một Văn Nhàn thanh tao nhã nhặn, mỗi người một vẻ. Bất cứ nơi nào họ đi qua, không biết bao nhiêu ánh mắt của các võ giả trẻ tuổi đều đổ dồn về phía hai người.
-
Xe yêu thú của Văn gia lặng lẽ dừng lại trước Lăng Hư Các.
Lập tức có người hầu của Lăng Hư Các tiến lại, dẫn xe ngựa đến nơi đỗ chuyên dụng.
Liên Nguyệt đỡ tiểu thư nhà mình xuống xe, sau đó đưa thiệp mời cho một thị nữ của Lăng Hư Các đang đứng chờ sẵn. Thị nữ xem xong, trên mặt liền nở một nụ cười ngọt ngào thân thiện, dịu dàng nói: "Mời khách nhân đi theo ta."
Lăng Hư Các có tổng cộng năm tầng. Sảnh lớn ở tầng một vô cùng rộng rãi, chính giữa có một đài cao, trên đó trưng bày các loại vật phẩm tu luyện như đan dược, phù triện, pháp khí, trận pháp... Tuy cấp bậc không cao, nhưng số lượng lại rất nhiều, hơn nữa ở một nơi nguyên linh khí khan hiếm như Đông Lăng quốc thì đây đã là những vật vô cùng quý giá.
Văn Kiều không nhìn nhiều, dẫn theo nha hoàn đi thẳng lên tầng ba.
Buổi đấu giá hôm nay được tổ chức ở tầng ba.
Thị nữ dẫn đường đi đến trước một gian sương phòng rồi gõ cửa.
Cửa nhanh chóng được mở ra. Người mở cửa là một thị vệ hoàng gia thân hình cao lớn vạm vỡ, thấy Văn Kiều, hắn liền chắp tay hành lễ.
Thị nữ không dám nhìn nhiều vào trong sương phòng, chỉ cung kính đứng nép mình bên cửa.
Liên Nguyệt có chút căng thẳng, đến thở mạnh cũng không dám, vội vàng đi sát theo sau tiểu thư nhà mình.
Sắc mặt Văn Kiều vẫn không hề thay đổi, nàng trấn tĩnh lại tinh thần rồi mới cất bước đi vào sương phòng.
Căn sương phòng này có diện tích khá rộng lớn, cách bài trí vừa nhã nhặn lại vừa toát lên vẻ xa hoa với đầy đủ các vật dụng từ bàn ghế, trường tháp cho đến bình phong. Phía trước căn phòng là một bức tường khảm tinh thạch phản quang; nhờ lớp tinh thạch mỏng manh như tờ giấy này, người ngồi bên trong có thể nhìn thấy rõ đài trưng bày phía ngoài, nhưng người từ bên ngoài lại tuyệt đối không thể nhìn thấy được tình hình bên trong phòng.
Lúc này, ngay sát vách tường, trên chiếc trường tháp bằng linh mộc chạm trổ hoa văn tinh xảo, là một nam tử trẻ tuổi đang ngồi tĩnh tại.