Chương 15

Nghe vậy, Liên Nguyệt liền vội vàng đi chuẩn bị y phục cho tiểu thư nhà mình để ra ngoài vào ngày mai. Nàng thầm quyết tâm phải giúp tiểu thư để lại ấn tượng thật tốt với Thất hoàng tử, cũng là để cảm tạ những lợi ích mà họ đã được hưởng nhờ phúc của người trong suốt thời gian qua.

Đêm hôm đó, Văn Kiều đứng trước cửa sổ, lặng ngắm năm chậu cây trên bệ. Trong chậu là năm cây linh thực, có lẽ vì vừa mới được chuyển sang chậu nên lá của chúng trông hơi héo úa.

Văn Kiều thử truyền một ít nguyên linh lực vào chúng, đồng thời dùng tâm để cảm nhận cảm xúc của chúng. Từ những thông tin phản hồi lại, nàng có thể biết được tên gọi mà người tu luyện đã đặt cho chúng, tình trạng sinh trưởng, sức sống, và cả hàm lượng tinh khí thảo mộc chứa đựng bên trong…

Chẳng mấy chốc, năm cây linh thực bắt đầu sinh trưởng với một tốc độ nhanh đến khó tin. Ngay trước khi bộ rễ của chúng sắp làm vỡ cả chậu hoa, thì chút nguyên linh lực ít ỏi trong cơ thể Văn Kiều cũng đã cạn kiệt. Sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu cũng bắt đầu lăn dài trên trán.

Nàng mềm nhũn tựa người vào chiếc ghế bành bên cửa sổ, ngón tay khẽ cử động một cách yếu ớt, hấp thu tinh khí thảo mộc từ năm gốc linh thực phản hồi lại.

Dòng tinh khí thảo mộc ẩn chứa nguyên linh lực bắt đầu tưới nhuần kinh mạch, giúp xoa dịu đôi chút sự khó chịu do tiêu hao quá nhiều linh lực. Nhờ vậy, cơn đau nhức trong kinh mạch cũng giảm đi phần nào. Tuy tác dụng không lớn, nhưng cũng đủ khiến tinh thần nàng phấn chấn hẳn lên, tựa như vừa được uống linh dược vậy.

Hóa ra tinh khí thảo mộc này còn có thể làm dịu đi cơn đau cắn xé trong kinh mạch.

Sắc mặt Văn Kiều khá hơn đôi chút. Nàng nhìn năm gốc linh thực đang sinh trưởng tươi tốt, rồi khẽ nhếch môi cười.

-

Trưa hôm sau, Văn Kiều dẫn theo Liên Nguyệt, bước lên chiếc xe yêu thú do Văn gia sắp xếp.

Kéo xe là một con yêu thú cấp thấp, tính tình hiền lành, rất thích hợp để đi lại trong thành.

Người tu luyện thường có thể chất khỏe mạnh, chỉ cần không phải đi xa thì cực ít khi dùng đến phương tiện di chuyển trong thành. Có lẽ, cũng chỉ có người ốm yếu bệnh tật như Văn Kiều mới cần chuẩn bị xe để đi lại.

Thực ra, Văn gia đã nhận được một tấm thiệp mời của Lăng Hư Các từ nửa tháng trước.

Lần này, do Văn Trọng Thanh dẫn đầu, mang theo một vài đệ tử trẻ tuổi của Văn gia đến Lăng Hư Các để mở mang tầm mắt.

Văn Nhàn liếc nhìn chiếc xe yêu thú vừa rời đi phía trước, ánh mắt có phần hơi tối lại.

Các đệ tử khác của Văn gia đều đã biết chuyện Thất hoàng tử gửi thiệp mời của Lăng Hư Các cho vị hôn thê của mình, trong lòng ít nhiều cũng có chút ngưỡng mộ. Vốn dĩ họ cho rằng đó chỉ là một vị hoàng tử phế vật chỉ biết dựa vào sự sủng ái của Thành Hạo Đế, chẳng có bản lĩnh gì. Thế nhưng, ngay cả thiệp mời của Lăng Hư Các mà cũng có thể tùy tiện tặng cho hôn thê, chứng tỏ hắn ta thực sự có bản lĩnh, dù cho bản lĩnh này là nhờ vào sự sủng ái của Thành Hạo Đế mà có.

"A Mị, sao Tam hoàng tử không gửi cho tỷ một tấm thiệp mời của Lăng Hư Các?"