Chương 10

Sáng sớm, Liên Nguyệt đẩy cửa bước vào, định gọi Văn Kiều thức dậy thì đột nhiên phát hiện trên giường không một bóng người, chăn nệm đã lạnh ngắt.

Liên Nguyệt sững người một lúc, cứ ngỡ tiểu thư nhà mình đã dậy sớm trong lúc nàng xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Chuyện này trước đây cũng từng xảy ra vài lần, thế nên nàng liền vội vã ra ngoài tìm.

Cấp Thủy Viện vốn không lớn. Tuy được dọn dẹp trên dưới sạch sẽ, gọn gàng nhưng vẫn không giấu được vẻ cũ kỹ, xiêu vẹo. Vốn dĩ địa vị của Văn Kiều trong Văn gia không cao, nên bao năm qua chẳng ai đoái hoài đến, đương nhiên cũng không có người nào đến tu sửa.

Ấy thế mà, cây cối hoa cỏ trong sân lại mọc um tùm một cách tùy ý, và hôm nay trông chúng lại tràn đầy sức sống một cách lạ thường.

Liên Nguyệt đi xuyên qua sân, bước qua cổng Thùy Hoa, rồi tiến vào một khu rừng trúc.

Cấp Thủy Viện nằm ở một góc phía đông của Văn phủ, tựa lưng vào một rừng trúc. Đây chỉ là một khu rừng trúc bình thường với những con đường nhỏ quanh co, sâu hun hút. Sau khi đi qua những rặng trúc rậm rạp, Liên Nguyệt cuối cùng cũng tìm thấy người ở nơi sâu nhất trong rừng.

Thiếu nữ trong bộ xiêm y màu trắng ngà đứng giữa nơi sâu thẳm của khu rừng trúc, trong ánh ban mai còn mờ ảo. Cơn gió lướt qua kẽ lá khẽ thổi tung tà váy, phác họa nên một dáng người yếu ớt, mỏng manh, tựa như có thể tan theo gió bất cứ lúc nào.

Liên Nguyệt hoảng hốt chạy tới, giọng đầy lo lắng: “Tiểu thư, sao người lại ra đây? Sáng sớm sương xuống nặng hạt, lỡ như người lại ngã bệnh thì phải làm sao?”

Nói rồi, nàng ấy chẳng để Văn Kiều kịp phản ứng mà nắm ngay lấy tay nàng. Bàn tay ấy lạnh buốt như băng khiến Liên Nguyệt bất giác rùng mình, vừa giận vừa sốt ruột: “Người ra ngoài từ lúc nào vậy? Sao không mặc thêm áo vào?”

Văn Kiều không nói gì, chỉ cúi mắt, mặc cho nha hoàn vội vã đưa mình trở về Cấp Thủy Viện.

Sau khi đưa được người về, Liên Nguyệt vội vàng đi lấy nước nóng hầu hạ nàng rửa mặt, rồi thay bộ xiêm y mỏng manh trên người ra.

Tuy lễ giáo của nước Đông Lăng không quá nghiêm ngặt, nhưng một cô nương trẻ tuổi mặc đồ ngủ đi lại bên ngoài phòng thì ít nhiều cũng không thỏa đáng. May mà khu rừng trúc kia bình thường chẳng có ai lui tới, nếu không chắc chắn sẽ rước lấy lời đàm tiếu.

Nửa khắc sau, Văn Kiều đã thay một bộ y phục sạch sẽ, ấm áp. Nàng co mình trên chiếc ghế thái sư rộng lớn, hai tay ôm chén canh nóng chầm chậm uống, đôi mắt khẽ cụp xuống, hàng mi dài và dày che đi một nửa đôi ngươi đen láy, lạnh lùng.

Liên Nguyệt ôm bộ y phục vừa thay ra ngoài, bỗng liếc nhìn khoảng sân cây cối um tùm rồi bất giác chớp chớp mắt.

Lúc dọn bữa sáng lên, Liên Nguyệt nói: “Tiểu thư, hôm nay hoa cỏ trong sân nhà mình tốt tươi thật đấy ạ, cả cây đào già kia vậy mà cũng đã ra hoa rồi.”

Văn Kiều vẫn bình thản ngồi đó, từ tốn húp cháo, không nói một lời.

Liên Nguyệt vốn chỉ là một người bình thường, không hiểu gì về chuyện tu luyện. Ngoài việc nhận thấy cây cối trong sân chỉ sau một đêm đã trở nên um tùm, tươi tốt một cách lạ thường ra thì nàng ấy cũng không có cảm giác gì đặc biệt khác, chỉ cảm thán vài câu rồi cho qua.

Sau bữa sáng, Liên Nguyệt cứ ngỡ Văn Kiều sẽ lại như mọi khi, tìm một cuốn sách rồi ngồi đọc ở đâu đó. Nào ngờ, nàng lại đứng dậy đi về phòng.

“Ta nghỉ một lát.” Văn Kiều dặn dò: “Không có chuyện gì thì đừng vào.”

Liên Nguyệt vâng một tiếng, cho rằng tiểu thư hôm nay dậy quá sớm nên tinh thần không tốt, cần ngủ bù, vì vậy cũng không làm phiền.

Đồng thời, nàng cũng không cho phép bất kỳ ai đến quấy rầy.

Khi Văn Nhàn dẫn theo mấy vị tiểu thư con vợ lẽ của Văn gia đến, liền bị Liên Nguyệt chặn lại ở ngoài.

Ở Văn gia, Văn Nhàn vốn nổi tiếng là người huệ chất lan tâm, là người hiền lương đức độ, yêu thương huynh đệ tỷ muội, thông cảm cho hạ nhân. Bởi vậy, dù trong lòng tức giận vì sự cả gan của nha hoàn này, nhưng ngoài mặt nàng ta cũng không làm khó.

“Chẳng lẽ Tam tỷ lại bị bệnh rồi sao?” Văn Nhàn ra vẻ lo lắng. “Ta nghe nói Tam tỷ sức khỏe vốn yếu, ba ngày hai bữa lại ốm đau, một tháng cũng chẳng đến võ trường được mấy lần. Ta đã lâu không gặp Tam tỷ, hôm nay vừa hay được nghỉ nên đến thăm tỷ ấy.”

Tuy Liên Nguyệt có phần e sợ những người tu võ, nhưng trong lòng nàng lại có một sự kiên định đến cố chấp. Chỉ cần là chuyện liên quan đến tiểu thư nhà mình, nàng ấy sẵn sàng liều cả tính mạng chứ nhất quyết không nhượng bộ.

Giống như ngay lúc này đây.

Dù cho cả Văn phủ trên dưới đều khen Ngũ tiểu thư này là người hiền lương đức độ, nhưng trước giờ có thấy nàng ta đến Cấp Thủy Viện lần nào đâu. Hôm nay lại đặc biệt ghé thăm, chẳng cần nghĩ cũng biết là vì cớ gì, chẳng qua là do Thành Hạo Đế đột nhiên ban hôn mà thôi.

Liên Nguyệt trong lòng sáng như gương, đương nhiên không muốn để một người mấy trăm năm không hề ghé qua Cấp Thủy Viện vào làm phiền tiểu thư nhà mình nghỉ ngơi.

“Tiểu thư tối qua không nghỉ ngơi được tốt, hiện vẫn đang ngủ ạ.” Nói rồi, mặt nàng ấy lộ vẻ sầu não: “Thuốc của tiểu thư hôm qua mới được đưa tới, vì không được uống kịp thời nên người lại bị bệnh thêm mấy ngày.”

Nghe vậy, trong lòng Văn Nhàn không khỏi mừng thầm.

Người quản lý mọi việc trong Văn phủ là Nhị phu nhân. Nếu là trước đây, hạ nhân có cắt xén thuốc của một vị tiểu thư không được sủng ái thì cũng đành chịu. Nhưng bây giờ Văn Kiều đã có hôn ước với Thất hoàng tử, thân phận đương nhiên không còn tầm thường nữa. Hạ nhân mà dám làm vậy, há chẳng phải là nói Nhị phu nhân quản lý không nghiêm hay sao? Chuyện này cũng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Nhị phòng.

Trong lòng Văn Nhàn suy tính trăm đường, nhưng ngoài mặt vẫn ân cần dặn dò: “Nếu Tam tỷ tỉnh lại, ngươi nhớ nói với tỷ ấy một tiếng, ta ngày khác sẽ lại đến thăm.”

“Vâng, nô tỳ sẽ thưa lại ạ.”

Văn Nhàn liếc nhìn Cấp Thủy Viện, một nơi hằn rõ dấu vết của thời gian. Giữa khung cảnh ấy, duy chỉ có đám cây cỏ hoa lá mọc um tùm trong sân là toát lên sức sống mãnh liệt. Nàng thầm nghĩ, tuy nguyên linh khí ở đây không dồi dào, nhưng cây cỏ lại tươi tốt hơn hẳn những nơi khác.