Trời vừa hửng sáng, nha hoàn Liên Nguyệt đã bắt đầu bận rộn.
Liên Nguyệt có vóc người nhỏ gầy, sức lực cũng chẳng lớn, nhưng bù lại tay chân lại vô cùng nhanh nhẹn, đã vậy còn là một người siêng năng cần cù. Nhờ đó, nàng ấy quán xuyến mọi việc trong ngoài Cấp Thủy Viện đâu ra đó, việc hầu hạ Tam tiểu thư Văn Kiều ở đây cũng vô cùng cẩn thận và chu đáo.
Sau khi đặt chậu đồng đựng nước nóng lên giá, Liên Nguyệt vừa bước vào nội thất thì đã thấy chủ nhân của mình dậy rồi. Người đang tựa vào đầu giường, khẽ ho từng tiếng.
Liên Nguyệt vội vàng bước tới, dịu dàng vỗ về tấm lưng đang không ngừng run lên của chủ tử. Nhìn thấy nàng ho đến gập cả người, trong lòng nàng ấy không khỏi xót xa, bèn nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, thuốc của người đã trễ ba ngày rồi. Lát nữa nô tỳ sẽ ra dược đường ở tiền viện giục một chuyến vậy."
Nói đến đây, Liên Nguyệt khẽ chau mày. Thật ra trong lòng nàng ấy cũng biết, chưa chắc mình đã giục được thuốc, nhưng nàng ấy không thể trơ mắt nhìn tiểu thư nhà mình ngày ngày bị bệnh tật dày vò như thế được.
Cơn ho dường như rút cạn toàn bộ sức lực của nàng. Mãi đến khi dịu đi, Văn Kiều mới uể oải tựa vào người nha hoàn, hơi thở có phần yếu ớt.
"Tiểu thư..." Liên Nguyệt lo lắng nhìn nàng.
"Không cần đâu."
Nghe thấy giọng nói yếu ớt không chút sức lực của chủ tử, Liên Nguyệt muốn nói lại thôi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch của nàng, cuối cùng nàng ấy cũng không nói thêm gì nữa.
Văn Kiều là đích nữ của chi trưởng Văn gia, và cũng là người con gái duy nhất của chi trưởng này.
Vốn dĩ, nàng phải là một tiểu thư kim chi ngọc diệp, sinh ra trong sự kỳ vọng của cả gia tộc. Thế nhưng, vì thể chất yếu ớt bẩm sinh, cho dù có tư chất hơn người, nàng vẫn bị kinh mạch yếu ớt hơn người thường kia hạn chế, không thể hấp thu quá nhiều nguyên khí đất trời. Bởi vậy, trên con đường tu luyện, nàng dần tụt lại phía sau, rơi vào cảnh so với người giỏi thì không bằng, nhưng so với kẻ yếu lại có thừa.
Liên Nguyệt vô cùng thương xót cho tiểu thư nhà mình. Mỗi khi nhìn thấy nàng vất vả tu tập võ học của Văn gia, nhưng rồi lại bị chính thể chất yếu ớt kìm hãm, dần dà bị cả gia tộc xem nhẹ và lãng quên, nàng ấy lại không khỏi đau lòng. Thậm chí, ngay cả thuốc thang uống hằng ngày đôi khi cũng bị đám hạ nhân tham lam cắt xén. Những lúc như vậy, Liên Nguyệt lại không kìm được mà nghĩ, giá như năm đó Đại lão gia và phu nhân không qua đời trong trận yêu thú bạo động thì tốt biết mấy. Ít nhất thì tiểu thư cũng có một chỗ dựa vững chắc trong Văn gia, chứ không phải trở nên mờ nhạt như một người vô hình, chìm nghỉm giữa vô số con cháu của gia tộc.