Tiếng mưa rơi trên tán ô giấy dầu nghe lách tách giòn tan, tựa như tiếng con tằm ăn lá. Ban đầu, Diêu Điệp Ngọc không nghe rõ lời tiểu đồng nói, nhưng khi thấy hắn làm động tác mời, nàng lập tức hiểu ra ngay.
Diêu Điệp Ngọc có chút kinh ngạc, theo bản năng liền xua tay từ chối: “Kh-Không cần đâu.”
Từ chối xong, nàng lại thấy có phần hối hận. Vị công tử mà tiểu đồng nhắc đến, hẳn là Yến đại nhân nhỉ? Nếu hôm nay có thể nói với người đó đôi ba câu, tạo chút thiện cảm, biết đâu sau này khi đến cầu xin sẽ thuận lợi hơn.
Ánh mắt tiểu đồng liếc qua chiếc giỏ tre trống không của Diêu Điệp Ngọc, rồi mỉm cười hỏi: “Nương tử là người nuôi tằm à? Lá dâu bên ngoài vườn đã bị công tử nhà tôi lỡ tay tưới phải thuốc trừ sâu rồi, chắc là không dùng được nữa đâu. Trong vườn này cũng có cây dâu, công tử nhà tôi có lời, nương tử có thể vào hái một ít mang về.”
Trong lòng Diêu Điệp Ngọc vẫn còn do dự, nhưng vừa nghĩ đến mấy ngàn con tằm ở nhà đang kêu ăn, lòng can đảm của nàng lại trỗi dậy, bèn hỏi: “Ta thật sự có thể hái một ít mang đi sao?”
“Đương nhiên là được.” Tiểu đồng vẫn giữ nụ cười trên môi.
“V-Vậy thì được rồi.” Diêu Điệp Ngọc nói rồi không còn do dự nữa, cất bước theo chân tiểu đồng đi vào vườn cảnh từ cổng phía tây.
Vườn cảnh có tất cả bốn cổng, cổng phía đông là cổng chính. Đi vào từ cổng tây, băng qua một dãy hành lang dài sẽ đến một thủy tạ, đi xuyên qua thủy tạ rồi rẽ qua hồ sen lộng gió thơm ngát là đến được vườn dâu tằm.
Vườn dâu tằm không lớn lắm, ngoài mấy gốc dâu ra chỉ có một đình nghỉ chân lục giác mái cong vυ"t để người ta tạm nghỉ và trú mưa.
Vừa bước vào vườn dâu tằm, cơn mưa đã tạnh hẳn.
Lần đầu tiên được bước vào một khu vườn cảnh tráng lệ và mỹ quan thế này, Diêu Điệp Ngọc không sao ngăn được đôi mắt cứ nhìn ngó khắp nơi.
Nàng đưa mắt nhìn về phía đình nghỉ chân, chỉ thấy bên trong đình dựng hai tấm bình phong bằng da dê, sau tấm bình phong có hai nam tử đang ngồi đối ẩm, một người mặc lam bào, một người mặc lục bào.
Trong đó, nam nhân mặc lam bào đang ôm một con mèo đuôi dài hình dáng tựa như thỏ, thấy nàng đến, sắc mặt người ấy vẫn điềm nhiên không chút biểu cảm.
Một tấm bình phong da dê, nói không ngoa cũng phải đến một trăm lượng bạc, Diêu Điệp Ngọc thầm cảm thán một tiếng “giàu sang” trong lòng. Vừa cảm thán xong, nàng bỗng thấy có gì đó là lạ, công tử nhà nào mà sáng sớm tinh mơ đã ngồi nhâm nhi chén rượu giữa mưa gió, thảnh thơi tao nhã đến thế, cũng chẳng sợ lạnh bụng hay sao.
Dẫu trong lòng lấy làm kỳ lạ, nhưng Diêu Điệp Ngọc cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi các vị công tử trong đình. Trong lúc cúi chào, ánh mắt nàng vô tình hữu ý lướt qua hai gương mặt, thầm đoán xem vị nào mới là người mình đang tìm kiếm.
Hai vị công tử kia trông trạc tuổi nhau, tướng mạo cũng một chín một mười, đều sở hữu gương mặt khôi ngô tuấn tú. Diêu Điệp Ngọc chỉ biết tuổi của Yến Hạc Kinh, còn dung mạo vóc dáng thì hoàn toàn mù tịt, lúc này nàng quả thực chẳng thể nào phân biệt nổi.
Mang theo nỗi tò mò, Diêu Điệp Ngọc vừa mải mê suy đoán vừa theo chân tiểu đồng đi tới dưới một gốc dâu tằm.
Tiểu đồng đứng ở một khoảng đất trống, chỉ tay về phía những người trong đình: “Nương tử, kia chính là công tử nhà tôi…”
Tiểu đồng đã nói dối, thực ra trong đình chẳng có công tử nhà hắn, chỉ có đám bạn bè lêu lổng của công tử nhà hắn mà thôi. Ấy là Tô Thanh Lục - con trai của quan Bố chính sứ Hồ Quảng là Tô đại nhân, và Ôn Công Quyền - con trai của một thương nhân buôn muối ở Dương Châu.
Nghe vậy, Diêu Điệp Ngọc vội vàng ngẩng đầu dõi mắt nhìn theo hướng tay chỉ của tiểu đồng, cố gắng mượn cái chỉ tay này để nhìn cho rõ khuôn mặt của Yến Hạc Kinh.
Dường như tiểu đồng biết được nàng đang nghĩ gì, ngay khi ánh mắt nàng vừa lướt qua khỏi đầu ngón tay mình, hắn đã vội hạ cánh tay xuống.
“Tằm nương à?” Tô Thanh Lục vừa ôm mèo, vừa cất tiếng nối lời tiểu đồng.
Nghe hỏi, Diêu Điệp Ngọc rụt rè gật đầu, ánh mắt lại di chuyển sang. Lần này, nàng đã nhận ra vị công tử ôm mèo là ai. Chàng ta chính là Tô Thanh Lục, chủ nhân của Phi Hạc Lâu.
Diêu Điệp Ngọc biết Tô Thanh Lục không phải vì thân phận của chàng ta nổi danh, mà là vì dạo trước nàng may mắn được thưởng thức món ăn ở Phi Hạc Lâu, quả thực mỹ vị vô cùng, khiến nàng nhung nhớ mãi không thôi… Nếu nam nhân ôm mèo là chủ nhân của Phi Hạc Lâu, vậy thì vị công tử mặc áo lục bào còn lại hẳn là quan Tri phủ đương nhiệm rồi?
Tô Thanh Lục có thái độ ôn hòa: “Cây dâu bên ngoài là do hôm qua ta nhất thời ngứa tay, không cẩn thận làm vỡ bình thuốc trừ sâu, hại cây dâu héo rũ. Sau này cô cứ vào trong này hái, ở đây trồng nhiều dâu tằm lắm, như vậy cô cũng đỡ phải dậy sớm mỗi ngày.”
“Vườn cảnh này lại chẳng phải do ngươi làm chủ, Yến nhị còn chưa cho phép đâu.” Ôn Công Quyền đột nhiên lên tiếng, cười cắt ngang lời Tô Thanh Lục: “Yến nhị là một kẻ ngang ngược lắm đấy.”
“Ta và hắn có giao tình hơn mười năm rồi, Yến nhị không phải là người bụng dạ hẹp hòi. Chỉ hái mấy phiến lá dâu hắn sẽ không tính toán đâu. Hơn nữa, khu vườn này cũng có một tay ta trông nom, sao ta lại không thể làm chủ được chứ?”
Bị cắt lời, Tô Thanh Lục không hề tức giận. Nhưng thấy Ôn Công Quyền nói lỡ lời, chàng ta vội vàng giảng hòa: “Cô cứ yên tâm mà hái, nếu Yến nhị có truy cứu, ta sẽ gánh vác trách nhiệm.”