Nhưng dẫu cho Yến Hạc Kinh có là kẻ chẳng biết đến quy củ là gì thì cũng có sao đâu?
Tổ tiên nhà chàng nắm giữ đan thư thiết khoán, phụ thân là Công gia thế tập, lại có quan hệ thông gia với Các lão đương triều, còn huynh trưởng ruột của chàng là Chiêu Võ tướng quân lừng lẫy chiến công.
Gia tộc bên ngoại của Yến Hạc Kinh cũng chẳng phải dạng vừa, mà chính là gia tộc của những bậc khai quốc công thần.
Toàn bộ quan viên văn võ trong thành cộng lại cũng chẳng thể sánh bằng uy danh của Yến gia. Dẫu cho hôm nay chàng công tử bột Yến Hạc Kinh này có lỡ tay gϊếŧ người, thì nạn nhân cũng chẳng có nơi nào để kêu oan.
Trong lòng Diêu Điệp Ngọc không khỏi dâng lên một nỗi ao ước. Một năm trước, Lữ Bằng từng nói muốn mua một căn nhà sáu gian, gồm hai gian mặt tiền, ba gian phòng ngủ và một gian bếp.
Thế mà một căn nhà sáu gian đơn sơ như vậy ở phủ Cửu Giang cũng phải tốn đến năm, sáu mươi lượng bạc mới mua nổi. Nếu là nhà mặt phố, giá cả còn phải nhỉnh hơn một chút. Một gia đình bình thường muốn mua một căn nhà phải dốc sức cả nửa đời người, cơ cực cả nửa kiếp nhân sinh.
Còn những công tử quyền quý lại có thể tùy tiện vung cả trăm nghìn lượng bạc để mua một vườn cảnh hưởng thụ, mà túi tiền thì vẫn cứ rủng rỉnh. So sánh như vậy, quả thực thấy muôn phần tủi thân.
Mỗi lần lên ngọn núi ở ngoại thành hái lá dâu, Diêu Điệp Ngọc lại thường phóng tầm mắt xuống vườn cảnh tráng lệ vô ngần của Yến Hạc Kinh. Chỉ thấy trong vườn, cứ mười bước lại dựng một cái đình, năm mươi bước lại xây một lầu các, lầu các san sát, đình đài xen kẽ, hoa thơm cỏ lạ rực rỡ như gấm mây.
Cầu nhỏ đá lạ, non bộ nước chảy, tất cả được bài trí vô cùng tinh xảo, nổi bật giữa một vùng xanh tươi trù phú, đẹp tựa một bức tranh thủy mặc, phô diễn trọn vẹn cái thú của non xanh nước biếc. Diêu Điệp Ngọc nhìn mãi thành quen, đến nỗi từng cành hoa ngọn cỏ bên trong nàng đều ghi nhớ nằm lòng.
Thậm chí có lần lên núi, khi lại phóng tầm mắt xuống vườn cảnh, nàng có thể nhận ra ngay trong vườn lại vừa trồng thêm loài hoa thơm cỏ lạ nào… Và cả một vạt dâu tằm xanh mướt, trĩu nặng những quả tím đỏ trông như món ngon khoái khẩu của lũ tằm.
Diêu Điệp Ngọc chẳng mấy hứng thú với những loài hoa thơm cỏ lạ trong vườn, cũng chẳng mấy để tâm đến lối kiến trúc độc đáo của nơi đó. Nhưng khi trông thấy những cây dâu tằm, đôi mắt nàng bỗng mở to gấp bội, lòng ngập tràn ao ước.
Đợi ngày Lữ Bằng ra khỏi ngục, mua được nhà cửa, nhất định nàng cũng sẽ trồng đầy dâu tằm trong sân!
Kể từ khi biết tin Yến Hạc Kinh sắp trở về, mỗi ngày khi vừa mở đôi mắt hãy còn ngái ngủ, việc đầu tiên Diêu Điệp Ngọc làm chính là bấm đốt ngón tay mà đếm, đếm xem còn mấy ngày nữa Yến Hạc Kinh sẽ quay lại. Đến ngày tính ra chàng đã trở về, tim nàng bỗng đập thịch một cái, rồi mang theo gương mặt ủ ê sầu não mà trở dậy rửa mặt.
Đám công tử bột ấy mà, nghe đồn toàn là một phường một lũ cậy quyền cậy thế, chuyên đi ức hϊếp kẻ yếu. Trong lòng Diêu Điệp Ngọc vừa thấp thỏm lo sợ, lại vừa le lói mong chờ. Nàng sợ rằng tính tình Yến Hạc Kinh hung ác, chẳng phải là kẻ biết nương tay, đến lúc đó, nếu rơi vào bước đường cùng thì phải làm sao đây?
Diêu Điệp Ngọc vốn chẳng phạm phải tội tình gì nên không mảy may lo lắng cho tính mạng của mình. Điều nàng canh cánh trong lòng là Lữ Bằng không được cứu, lỡ như phu quân không thoát nạn thì những ngày tháng sau này của nàng biết phải làm sao đây?
Giờ Tô ca nhi và Hi tỷ nhi vẫn còn nhỏ dại, chưa tốn kém là bao, nhưng đợi đến khi chúng lớn khôn hơn một chút, khoản chi tiêu sẽ chẳng phải là nhỏ. Đến lúc ấy, dẫu Diêu Điệp Ngọc có ba đầu sáu tay cũng chẳng thể nào nuôi nổi chúng.
Lòng trĩu nặng ưu tư, Diêu Điệp Ngọc vừa thắt lại chiếc tạp dề ngắn, cẩn thận dọn dẹp phân tằm rồi thay lá dâu mới cho chúng. Xong xuôi, nàng mới khẽ buông một tiếng thở dài, đeo chiếc giỏ tre lên vai, tay cầm cây kéo, miệng nhai từng miếng bánh màn thầu khô khốc khó nuốt, rảo bước ra ngoại thành.
Đàn tằm hiện tại Diêu Điệp Ngọc nuôi vẫn còn là tằm non, chỉ ăn được những chiếc lá dâu non mềm. Ở ngoại thành vốn không có nhiều cây dâu dại, nếu không đi sớm, e là chẳng hái được loại lá mà chúng ưa thích.
Bên cổng thành đã tụ tập không ít người dân chuẩn bị ra đồng cày cấy.
Cái lạnh đầu xuân còn buốt giá, đêm qua lại vừa có một trận mưa nhỏ. Bầu trời lúc này xám xịt một màu, chẳng có lấy một tia nắng ấm áp. Cơn gió lùa qua, Diêu Điệp Ngọc lạnh đến nỗi phải liên tục hà hơi vào tay, vội co mình vào một góc để tránh gió.
Đợi đến khi cổng thành mở toang, nàng mới giậm chân cho ấm người, rồi hòa vào dòng người cùng đi ra ngoại thành.
Vẫn như mọi khi, Diêu Điệp Ngọc tìm đến nơi có cây dâu dại để hái lá, thế nhưng vừa mới tới nơi, nàng đã thấy mấy cây dâu trông héo rũ, có vẻ như sắp tàn lụi. Diêu Điệp Ngọc còn chưa kịp nhìn kỹ thì trời đã đổ mưa như trút nước, dù có che ô cũng chẳng ăn thua, chẳng mấy chốc vạt váy và giày của nàng đã ướt sũng.
Xung quanh chỉ toàn là cây cối hoa cỏ, ngoài khu vườn cảnh kia ra thì chẳng có lấy một mái đình nào để trú mưa. Toàn thân Diêu Điệp Ngọc ướŧ áŧ lấm lem, nàng không dám đến hỏi xin một nơi trú tạm, đành tìm một gốc cây cổ thụ cành lá xum xuê để nấp vào.
Nấp chưa được bao lâu, từ cổng phía tây của vườn cảnh bỗng có một tên tiểu đồng đầu đội khăn xếp màu xanh biếc bước ra.
Tiểu đồng ấy che một chiếc ô giấy dầu, thong thả tiến về phía Diêu Điệp Ngọc: “Công tử nhà tôi mời nương tử vào trong trú mưa một lát.”