Nói đến đây, giọng điệu của Yến Hạc Kinh bỗng trở nên thản nhiên, chàng ung dung dùng kế lấy lùi làm tiến.
Nghe đến đây Vương Cát An mới như bừng tỉnh cơn say, ông ta vội lau mồ hôi trên mặt, cuống quýt nói: “Là do h-hạ quan ngu muội, không hiểu được dụng tâm cao cả của Yến đại nhân. Yến đại nhân cứ yên tâm, hạ quan nhất định sẽ lo liệu chu toàn việc này ạ.”
Thấy Vương Cát An đã hiểu ý, Yến Hạc Kinh cũng chẳng thèm để tâm đến ông ta nữa. Chàng nới rộng áo choàng ngoài rồi lên xe ngựa trở về nha môn.
Cả một ngày trời phải chứng kiến thi thể của không biết bao nhiêu bé gái, lại còn ngửi mùi tử khí quá lâu khiến đầu óc Yến Hạc Kinh quay cuồng choáng váng, cổ họng lờm lợm chỉ muốn nôn ra.
Sau khi trở về huyện Đức Hóa, trời vẫn chưa tối hẳn. Lúc này chàng chẳng còn tâm trí nào để phá án, cũng không hề buồn ngủ, bởi cứ hễ nhắm mắt lại là hình ảnh xương trắng và xác thối lại hiện ra. Thế là sau khi tắm gội sạch sẽ, tẩy đi mùi hôi trên người, Yến Hạc Kinh bèn đến Phi Hạc Lâu dùng bữa.
“Khách quý ghé thăm đây mà.” Thấy chàng đến, Tô Thanh Lục lập tức cho đầu bếp làm mấy món sở trường gần đây: “Thịt hươu hôm nay tươi ngon lắm đấy.”
“Hôm nay lên vài món thanh đạm đi, đừng cho đồ mặn.” Yến Hạc Kinh ngán ngẩm mùi tanh: “Mang cho ta một bình rượu đậu xanh.”
“Sao lại uống rượu đậu xanh?” Tô Thanh Lục ngồi xuống đối diện Yến Hạc Kinh, rót một chén rượu rồi đẩy qua: “Ngươi trúng độc à? Ta nghe người dân trên phố đồn rằng ngươi đi đào xác chết phải không?”
Ngấm mùi tử thi lâu đến thế thì cũng chẳng khác gì trúng độc, chàng cứ cảm thấy giờ đây trên người mình vẫn còn vương vấn cái mùi ấy. Yến Hạc Kinh chẳng muốn nhắc lại những chuyện này, chàng buông mi mắt, lặng nhìn bóng mình soi đáy chén, cất lời: “Đừng nói nữa.”
“Được rồi, không nói nữa.” Lần đầu tiên Tô Thanh Lục thấy Yến Hạc Kinh sa sút tinh thần đến vậy, trong lòng không khỏi tò mò. Nhưng chàng ta biết dù lúc này có gặng hỏi cũng chẳng moi được lời nào, thôi thì chuyển sang chuyện mà Yến Hạc Kinh hứng thú vậy: “Hôm nay ta đi ngang qua một tiệm giấy tên là Mặc Hương Chỉ Ảnh, ngươi đoán xem ta gặp được ai?”
“Đừng đến làm phiền nàng ấy.” Yến Hạc Kinh chợt ngước mắt, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo nhìn thẳng vào Tô Thanh Lục.
Gần như ngay tức khắc, Tô Thanh Lục cảm thấy sau gáy mình chợt lạnh toát tựa như có lưỡi đao kề sát. Chàng ta đành bất lực trước sự thù địch đột ngột của Yến Hạc Kinh, từ tốn giải thích: “Sao lại là làm phiền được, ta thật sự chỉ đi ngang qua, rồi tiện tay mở hàng giúp nàng ấy thôi. Ngươi không biết đó thôi, ánh mắt nàng ấy lủi thủi ngồi trong tiệm mong ngóng khách trông đáng thương đến nhường nào.”
“Vậy là ngươi vào trong đó mua giấy à?” Vẻ mặt Yến Hạc Kinh mới giãn ra.
“Không phải mua giấy, mà là một món đồ rất thú vị.” Tô Thanh Lục lắc đầu, bèn ra hiệu cho Phượng Trì đứng bên cạnh đi lấy món đồ mà hôm nay chàng ta mua được từ tay Diêu Điệp Ngọc.
Phượng Trì là tùy tùng của Tô Thanh Lục.
Yến Hạc Kinh tỉnh táo hẳn lên: “Thú vị đến mức nào?”
“Lát nữa ngươi xem là biết ngay.” Tô Thanh Lục vừa lắc đầu vừa ra vẻ đắc ý, cố tình úp mở.
Chưa hết một tuần trà, Phượng Trì đã bưng một chiếc hộp quay lại. Tô Thanh Lục nhận lấy rồi mở ra.
Bên trong là một thanh kiếm nhỏ bằng lòng bàn tay. Thân kiếm làm bằng sắt, sắc bén đến độ có thể rạch da cắt bùn, còn vỏ và chuôi kiếm lại được quấn bằng những mảnh bạc cũ cùng sợi tơ nhung màu hồng xanh. Trên vỏ kiếm còn điểm xuyết vài đóa hoa đào và cánh bướm xinh xắn.
Khi chưa rút khỏi vỏ, thoạt nhìn cứ ngỡ đây chỉ là một món đồ chơi nhỏ làm từ kỹ thuật quấn hoa, nhưng thực chất lại là một món đồ phòng thân khiến người khác lơ là cảnh giác.
“Lúc ta bước vào, trước mặt nàng ấy bày rất nhiều món đồ quấn hoa.” Nụ cười của Tô Thanh Lục càng thêm rạng rỡ: “Tất cả đều do một tay nàng ấy làm. Ta chỉ tiện tay cầm lên một món, định bụng đợi khi nào Li Nô đến sẽ tặng cho muội ấy làm quà, nào ngờ đây lại là vật phòng thân. Thảo nào lúc ta cầm lên, nàng ấy cứ mang vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi, trông càng đáng thương hơn nữa.”
Diêu Điệp Ngọc ngập ngừng là bởi nàng vừa muốn mở hàng, lại vừa sợ nói ra sự thật thì khách không mua nữa. Sau một hồi giằng co, lương tâm nàng vẫn không nỡ, bèn nói cho Tô Thanh Lục biết đó thực chất là một vật phòng thân dành cho nữ tử.
Li Nô mới bảy tuổi, không nên mang theo những thứ gây sát thương này. Nhưng Tô Thanh Lục thấy tiệm của Diêu Điệp Ngọc vắng vẻ thật sự đáng thương, cuối cùng vẫn bỏ ra một ít tiền mua về, dù chàng ta chẳng dùng đến.
Yến Hạc Kinh cầm thanh kiếm quấn hoa với những đường chỉ quấn đều tăm tắp lên, đưa ra trước ánh sáng ngắm nghía kỹ càng: “So với năm ngoái, tay nghề đã tiến bộ hơn nhiều.”