Chương 49

Yến Hạc Kinh vội nuốt ngược những lời vừa chực thốt ra vào trong bụng, chàng bỏ lại phụ tử Trương gia rồi bước tới. Cũng đúng lúc này, Tri huyện của huyện Đức An là Vương Cát An mồ hôi đầm đìa chạy tới: “Yến đại nhân vẫn khỏe mạnh chứ ạ.”

Hôm nay Vương Cát An được nghỉ, từ sáng sớm tinh mơ ông ta đã cùng thê tử ra ngoài thành tham thiền lễ Phật. Yến Hạc Kinh chẳng báo trước một lời đã đến đây, đợi đến khi tiểu lại trong phủ tìm được ông ta để báo tin thì hài cốt của các bé gái đã bị đào lên hết bộ này đến bộ khác.

Yến Hạc Kinh chẳng thèm liếc nhìn Vương Cát An lấy một cái, chàng đi thẳng đến trước cái hố.

Năm ngoái trời vừa khô hạn lại vừa nóng nực, hài cốt đào lên gần như đã hóa thành xương trắng cả rồi. May mà y phục trên hài cốt vẫn còn vài chỗ nguyên vẹn. Yến Hạc Kinh ghé sát lại nhìn mấy lần, thấy hình con bướm thêu trên áo vẫn sống động như thật. Trong lòng chàng đã chắc chắn được vài phần, bèn quay đầu bảo pháp y đến dọn dẹp hài cốt: “Hẳn là bé gái một tuổi phải không?”

Bộ hài cốt lần này đào được lớn hơn nhiều so với mấy bộ trước đó. Pháp y nhẹ nhàng phủi đi lớp đất cát bám trên hài cốt, sau khi xem xét thì gật đầu: “Bẩm đại nhân, đây là xương cốt của một bé gái một tuổi. Còn về việc đứa bé bị chôn sống hay bị dìm chết thì cần phải nghiệm cốt mới có thể biết được ạ.”

“Cứ mang về nha môn trước đã.” Cái gọi là nghiệm cốt, chẳng qua là đem xương đi hấp, đi hơ lửa, đổ dầu vào và làm đủ mọi thứ khác. Con gái của Chu Lục Liên mới chỉ một tuổi, trước khi chết đã phải chịu ngược đãi, khó khăn lắm mới được thấy lại ánh mặt trời, vậy mà giờ đây lại phải trải qua thêm một hồi giày vò nữa mới được yên nghỉ.

Chưa nói đến Yến Hạc Kinh có nỡ lòng nào hay không, mà ngay cả Chu Lục Liên với tư cách là một người mẹ có lẽ cũng không thể nào chấp nhận được việc con mình bị đối xử như vậy.

Vương Cát An nhìn hài cốt của bé gái sơ sinh được người ta gói lại, ông ta đứng nép một bên, cất lời cũng không phải, mà im lặng cũng chẳng xong. Nghĩ đến vụ án này sắp bị lật lại, mà con đường quan lộ của mình rồi sẽ mịt mờ thăm thẳm. Tay ông ta túa mồ hôi lạnh, lẽo đẽo bước theo sau Yến Hạc Kinh, dè dặt cất lời: “Yến đại nhân, trời cũng không còn sớm nữa, hay là ngài tạm nghỉ lại đây một đêm đi ạ.”

“Không cần.” Dứt lời, Yến Hạc Kinh đảo mắt nhìn một vòng những hố đất xung quanh rồi lại liếc nhìn những người dân đang đứng phía ngoài. Thấy gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ chán ghét, trong lòng chàng đã có quyết định.

Yến Hạc Kinh quay đầu lại, lòng đau như cắt, cất giọng nghiêm nghị nói với Vương Cát An: “Tuy hiện nay chưa có luật lệ rõ ràng cấm bá tánh dìm chết bé gái sơ sinh, bản quan cũng không thể dùng luật gϊếŧ con cháu để trị tội bọn họ. Nhưng hủ tục này thật sự quá tàn nhẫn, nếu không ra tay ngăn chặn, e rằng sẽ để lại hậu họa khôn lường. Rừng trúc này phải bị phá hủy. Nếu không phá, sau này sẽ chỉ có thêm nhiều bé gái phải chết oan vì phụ mẫu chúng mong cầu con trai mà thôi.”

Nghe xong, sắc mặt Vương Cát An mấy phen biến đổi: “Yến đại nhân, làm vậy e là có chút không ổn? Nếu phá hủy khu rừng trúc này, đến lúc đó thi thể của các bé gái sẽ trôi nổi đầy mặt sông. Chẳng thà cứ lấp đất trong rừng trúc, vừa không để mùi hôi thối bay ra, lại chẳng làm vấy bẩn mắt nhìn.”

“Ý của Vương Tri huyện là bản quan lật lại vụ án này chỉ là chuyện tốn công vô ích hay sao?” Yến Hạc Kinh đột nhiên lạnh giọng, buông một câu: “Hay Vương tri huyện cho rằng, bản quan không lật nổi vụ án này? Với thân phận của bản quan, ta không thể dâng tấu lên Bệ hạ xin ban lệnh cấm dìm chết bé gái chắc?”

“Y-Yến đại nhân đang nói gì vậy?” Vương Cát An giật nảy mình, trong nháy mắt đôi môi đã trắng bệch không còn chút huyết sắc: “Yến đại nhân tài năng xuất chúng, chí lớn ngút trời, nhất định có thể lật lại vụ án oan này ạ…”

Yến Hạc Kinh chẳng buồn nghe những lời tâng bốc của ông ta. Ánh mắt đầy uy áp của chàng dán chặt vào người Vương Cát An:

“Dân không tố cáo, quan không tra xét. Là một vị quan phụ mẫu, ngươi lại ngồi không hưởng lộc, không giải thích cho những người dân này hiểu rõ đạo nghĩa giữa phụ mẫu và con cái, vậy thì làm sao họ thay đổi được suy nghĩ? Thói hư tật xấu này đến bao giờ mới có thể tan biến? Một khi vụ án của Chu thị được lật lại, Vương đại nhân đây sẽ bị triều đình vấn tội và trừng phạt. Bản quan muốn ngươi phá hủy khu rừng trúc này là muốn cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội. Nếu ngươi không muốn, thì có thừa người sẵn lòng làm việc đó.”