Diêu Điệp Ngọc căng thẳng đến độ lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng, nàng nhận lấy tờ khẩu cung, đọc tới đọc lui những năm lần.
Lời khai không có vấn đề gì, nhưng khi viết tên người cung cấp, Yến Hạc Kinh chỉ đề mấy chữ “người vô danh huyện Đức Hóa” khiến nàng cảm thấy kỳ lạ, định cất lời hỏi thêm. Thế nhưng dường như Yến Hạc Kinh đã nhìn thấu nỗi băn khoăn của nàng, chàng lên tiếng trước:
“Bản khẩu cung này phải đưa cho các quan viên liên quan đến vụ án, cũng như cho phụ tử Trương gia xem qua. Sau khi kết án, nó sẽ được gửi cùng hồ sơ vụ án đến Hình Bộ. Nếu đã viết tên vào đó thì chẳng khác nào ra trước công đường làm chứng. Hôm qua cô đã xem buổi thẩm vấn, lại còn hỏi nhiều như vậy, hẳn là không muốn ra làm chứng rồi.”
“Thì ra là vậy.” Diêu Điệp Ngọc bỗng nhiên thông suốt, nàng gật đầu đáp lại lời Yến Hạc Kinh rồi điểm chỉ vào tờ khẩu cung.
“Cuốn sổ này tạm thời được dùng làm vật chứng, sau khi kết án mới có thể trả lại cho cô.” Yến Hạc Kinh nói: “Hoặc là, cô cứ xé mấy trang đó ra…”
Diêu Điệp Ngọc rất quý cuốn sổ: “Vậy vẫn nên để cả cuốn ở chỗ Yến đại nhân thì hơn ạ.”
“Không sợ ta lật xem từ đầu đến cuối sao?” Yến Hạc Kinh hỏi.
“Yến đại nhân là bậc quan lớn do trời đất sinh ra, quang minh lỗi lạc, trong sạch như băng trong bình ngọc, chắc sẽ không làm chuyện nhàm chán như đọc trộm tùy bút của một dân phụ đâu… nhỉ.”
Diêu Điệp Ngọc cho rằng Yến Hạc Kinh bận rộn trăm công nghìn việc, sẽ không rảnh rỗi đến mức làm cái chuyện vô vị giống như mẹ chồng của nàng, đi lật xem những dòng tùy bút không liên quan đến vụ án đâu.
Yến Hạc Kinh lại chẳng thấy việc đọc tùy bút này là nhàm chán.
Trong đoạn Diêu Điệp Ngọc ghi chép về chuyện phụ tử Trương gia dìm chết bé gái, ở phần cuối nàng có viết rằng vì chuyện này mà mình đổ bệnh nặng, rồi sau đó đã khỏe lại như thế nào.
Về việc làm sao mà khỏe lại, Diêu Điệp Ngọc viết trong sổ thế này:
[Ta suy nhược không gượng dậy nổi, thường giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra đã thấy Diêm Vương. Diêm Vương nói sắc mặt ta trắng bệch, là con thỏ trắng do giấy trắng hóa thành, không cứu được nữa. Phu quân nghe vậy lo lắng vô cùng, bèn lập tức lấy thịt hầm với thuốc, ninh kỹ nấu nhừ, mùi thơm của thịt khiến vị đắng giảm đi hẳn, uống vào tinh thần phấn chấn, ngày hôm sau bệnh đã thuyên giảm đôi phần.]Có lẽ vì người tình trong mắt hóa Tây Thi, Yến Hạc Kinh đọc đoạn văn này lại thấy vô cùng thú vị. Chàng thích nó, thích đến nỗi chỉ muốn được đọc thêm những dòng chữ khác của Diêu Điệp Ngọc.
Dĩ nhiên, nếu “phu quân” trong đó có thể đổi thành một người khác thì chàng sẽ còn thích hơn nữa.
Diêu Điệp Ngọc đã nói như vậy, nếu chàng còn đọc trộm thì chẳng phải sẽ tự biến mình thành kẻ gian trá hay sao. Yến Hạc Kinh day day mi tâm, lúng túng nói: “Hai ngày nữa sẽ có vải vóc từ kinh thành gửi đến, cô báo với Kim nương tử một tiếng, ba ngày sau tới may quan phục nhé.”
Ngân Đao nghe Diêu Điệp Ngọc nói câu “quang minh lỗi lạc” kia, mặt cứ ngây ra, muốn cười mà không dám. Còn không quang minh lỗi lạc hay sao? Quang minh lỗi lạc đến độ sắp cướp thê tử của người ta đến nơi rồi kia kìa.
“Vâng.” Diêu Điệp Ngọc không có thuật đọc tâm, nàng đáp lời rồi ngẩng đầu nhìn sắc trời, giờ mà đi thì vẫn còn kịp ghé qua tiệm giấy một lát.
“Nếu không còn việc gì nữa, dân phụ xin phép cáo lui trước ạ.”
“Ừm.” Yến Hạc Kinh còn có việc phải làm, không giữ nàng lại, bèn ra lệnh cho Ngân Đao tiễn Diêu Điệp Ngọc ra ngoài.
Sau khi Diêu Điệp Ngọc đi khỏi, Yến Hạc Kinh đến nha môn. Trước tiên chàng cho gọi Lữ Bằng lên thẩm vấn, xác định lời của Diêu Điệp Ngọc là thật đến mười hai phần, rồi hạ lệnh cho người gông cùm phụ tử Trương gia áp giải đến khu rừng trúc ở trấn Nhϊếp Kiều để tìm thi thể.
Chuyện Yến Hạc Kinh áp giải người đi tìm thi thể không hề giấu giếm đám đông. Vừa nghe tin vụ án của Chu Lục Liên đã có nhân chứng, dẫu trong tay những người dân hiếu kỳ đang bận việc cũng tạm gác lại, lặn lội một quãng đường xa để đến trấn Nhϊếp Kiều.
Lúc phụ tử Trương gia bị áp giải đến rừng trúc, sắc mặt đã biến đổi dữ dội, nhưng miệng vẫn cứng không chịu nói thật: “Đại nhân, làm sao chúng tôi biết thi thể chôn ở đâu được ạ.”
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Yến Hạc Kinh cười lạnh.
Theo lời khai của Diêu Điệp Ngọc, bé gái được chôn ở một nơi cách bờ ao chưa đầy ba mươi bước về phía tây. Vị trí chôn cất không thể xác định rõ, Yến Hạc Kinh đành phải khoanh một vùng, rồi sai tiểu lại đào bới trong khu vực đó.
Các tiểu lại chia nhau ra đào tìm thi thể. Một người trong số đó đào ở gần bờ ao, chỉ mới xúc được vài xẻng đất, trong hố đã lúc nhúc vô số giòi bọ. Một mùi hôi thối nồng nặc theo làn gió nhẹ lan tỏa, len lỏi vào tận rừng trúc.
Trông thấy đám giòi bọ đang lúc nhúc ngọ nguậy, Yến Hạc Kinh cảm thấy có điều chẳng lành. Bé gái sơ sinh trong vụ án của Chu Lục Liên đã được chôn dưới đất từ một năm trước, không thể nào vẫn còn những thứ này được, lẽ nào nơi đây lại có thêm một thi thể mới?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, toàn thân chàng bỗng thấy lạnh buốt. Yến Hạc Kinh đưa tay bịt mũi, bước lại gần rồi hạ lệnh: “Cứ tiếp tục đào.”
Lời chàng vừa dứt, một tiểu lại ở phía đối diện đột nhiên hét lớn: “Đại nhân, tôi đào được rồi ạ!”
Yến Hạc Kinh nghe vậy, ngỡ rằng đã tìm thấy nữ nhi của Chu Lục Liên bèn lập tức bước sang đó. Thế nhưng, chàng chỉ vừa đi được vài bước, một tiểu lại khác lại cất tiếng gọi: “Đại nhân, ở bên này tôi cũng đào được. Nhưng mà, đào được tới hai thi thể.”
“Hai thi thể?” Trong phút chốc đã đào lên được ba thi thể, bước chân và hơi thở của Yến Hạc Kinh đều sững lại một nhịp. Ngay lúc chàng nhíu chặt mày, định quay sang thẩm vấn phụ tử Trương gia thì tiểu lại đào thi thể ở gần bờ ao ban nãy bỗng thét lên một tiếng kinh hãi, tựa như bị thứ gì đó đánh trúng, mặt mày trắng bệch lảo đảo lùi về sau.
Hắn lùi lại cả chục bước, đôi chân bủn rủn không sao đứng vững nổi nữa rồi ngã khuỵu xuống đất, trợn trừng hai mắt lắp bắp nói: “Đại… Đại… Đại nhân, ở đây tôi cũng đào được. Là… Là thi thể mới được chôn cách đây không lâu, ọe…”