Hạc cũng là chim, cho dù là “Hạc Quan” hay “Điểu Quan” thì cũng đều là lời mắng chửi cả. Làm quan có ai mà không bị người ta chửi sau lưng đâu, Yến Hạc Kinh cũng chẳng định truy cứu nhiều làm gì.
Nghĩ kỹ lại, được Diêu Điệp Ngọc viết vào tùy bút cũng chẳng phải chuyện xấu, ít nhất thì nàng cũng đã nhớ đến chàng. Trước đó, Yến Hạc Kinh và Ngân Đao đã bày đủ mọi mưu kế để Diêu Điệp Ngọc nhớ lại chuyện ở Tô Châu, kết quả lại thành công cốc. Bây giờ tuy là nhớ được vì sợ hãi, nhưng đó lại chính là kết quả mà chàng mong muốn.
Ngân Đao thì cứ đứng đó ôm bụng cười ha hả, tiếng cười khiến người ta khó xử vô cùng. Còn Diêu Điệp Ngọc vì tiếng cười của hắn mà nửa bên má đỏ bừng, dáng vẻ lúng túng chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống, lại một phen hoảng sợ.
Yến Hạc Kinh liếc nhìn Ngân Đao bằng ánh mắt vừa ghét bỏ vừa cảnh cáo, cố nén ngọn lửa giận đang âm ỉ trong lòng, rồi hỏi: “Ồ, vậy ngươi biết ‘Điểu Quan’ nghĩa là gì à? Thế thì ngươi nói thử xem.”
“Éc…” Ngân Đao nghe hỏi, cái miệng đang ngoác ra cười của hắn còn chưa kịp khép lại thì tiếng cười đã tắt ngấm trong cổ họng.
Điểu Quan có ý gì chứ? Chẳng phải cũng là mắng người như cẩu quan hay sao. Ngân Đao ấm ức trong lòng, rõ ràng hai chữ Điểu Quan trong sổ do Diêu Điệp Ngọc viết, cớ sao lại quay sang hỏi hắn? Còn chưa phải là người yêu của nhau mà đã bênh vực đến thế, sau này còn đến mức nào nữa.
Ngân Đao nhướng mày trợn mắt, trong lòng trăm mối ngổn ngang nhưng miệng lại chẳng dám hé nửa lời. Hắn chỉ đành chậm rãi ngậm miệng lại, lắc đầu lia lịa như trống bỏi, định bụng giả ngốc cho qua chuyện.
Yến Hạc Kinh chẳng hề nương tay, nghiến răng nói: “Ta nghĩ ngươi biết rõ lắm.”
Ngân Đao vẫn tiếp tục lắc đầu, quyết giả ngốc đến cùng: “Công tử, tục ngữ có câu, lòng dạ tể tướng rộng lượng đến mức có thể chứa cả thuyền bè.”
Ngụ ý là mong Yến Hạc Kinh tha cho mình, đừng trút giận lên hắn nữa.
“Hừ.” Yến Hạc Kinh chẳng buồn so đo với Ngân Đao.
Mắng người ta là chim, nghe qua chẳng phải lời chửi rủa gì thô tục, nhưng Diêu Điệp Ngọc lại là một tằm nương.
Trong mắt của tằm nương, chim bay trên trời cũng như chuột bò dưới đất, đều chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Chim sẽ ăn tằm, phân của chúng lại dính vào lá dâu, nếu không được lau dọn sạch sẽ, tằm ăn phải sẽ trúng độc mà chết.
Chim là thiên địch của tằm, cũng là thiên địch của tằm nương, bởi vậy đối với Diêu Điệp Ngọc, mắng người là chim chính là lời lẽ cay độc đến tột cùng.
Lúc này, Diêu Điệp Ngọc nào dám nói thật, nàng chỉ hận kiến thức mình hạn hẹp, không có tài ăn nói kinh người để có thể khiến người ta chuyển từ giận thành vui. Ngay lúc Diêu Điệp Ngọc ngỡ rằng hôm nay mình sẽ lại vào tù vì tội lăng mạ mệnh quan triều đình, Yến Hạc Kinh đã gấp cuốn sổ lại, cất giọng hỏi với vẻ đầy hứng thú:
“Vậy là cô đến may quan phục cho ta vì đã mơ thấy giấc mộng này ư? Xem ra đã uất ức cho cô rồi.”
[Không may quan phục sẽ bị lôi xuống đánh trượng.] Yến Hạc Kinh xem xong những dòng chữ trên trang giấy ấy thì không khỏi thấy buồn cười. Trong mắt Diêu Điệp Ngọc, chàng gian xảo đến mức nào, và nàng căm ghét, sợ hãi chàng ra sao thì trang giấy này mới nhàu nhĩ đến thế.
Chắc là vừa viết vừa tức tối đây mà.
“Không phải vậy đâu ạ.” Diêu Điệp Ngọc ngơ ngác chẳng biết phải đáp lời thế nào.
Nàng bằng lòng may quan phục là vì tiền công cao, nhưng dường như lời này nói ra cũng chẳng thể khiến người ta vui vẻ nổi.
Nói gì cũng không phải, Diêu Điệp Ngọc bỗng dưng nản lòng, thầm thấy mình đúng là ngu ngốc. Nàng chỉ có một tấm lòng nhiệt thành muốn lật lại vụ án cho Chu Lục Liên, nào ngờ lại chọc giận Yến Hạc Kinh trước.
“Là vì tiền công cao ư? Thấy ta là một thí chủ nhiều tiền ư? Nếu đã vậy thì có gì mà phải ngại ngùng, cứ nói thẳng ra là được. Kẻ ham tiền dưới gầm trời này đều giống nhau cả, làm gì có ai không yêu tiền.” Dường như Yến Hạc Kinh thấu tỏ mọi tâm tư của Diêu Điệp Ngọc, chàng lên tiếng an ủi rồi đưa cuốn sổ qua, chuyển sang chuyện khác: “Tự cô lật đi.”
“Yến đại nhân, dân phụ chỉ viết hai chữ Điểu Quan ở trang ghi lại cơn ác mộng thôi ạ.” Diêu Điệp Ngọc hiểu lầm ý chàng, một cảm giác lạnh buốt từ đỉnh đầu lan dần xuống tận gót chân, chẳng mấy chốc toàn thân đã lạnh cóng đến mức đứng không vững.
Nàng hoảng hốt bất an nhìn Yến Hạc Kinh, vẻ mặt trông như đưa đám: “Những chỗ khác, dân phụ chưa từng viết… Thật đấy ạ.”
“Ta bảo cô lật đến chỗ ghi lại việc phụ tử Trương gia dìm chết bé gái sơ sinh kia mà.” Lúc này, Yến Hạc Kinh thực sự chỉ muốn bổ cái đầu của Diêu Điệp Ngọc ra xem rốt cuộc bên trong chứa thứ gì. Sao một cô nương trông thì xinh xắn gọn gàng lại có thể ngốc nghếch đến thế cơ chứ.
“Nếu cô không muốn lật, vậy ta sẽ tự mình lật. Đến lúc đó nếu thấy thứ gì kỳ lạ, ta không dám chắc mình sẽ kiềm chế được đâu.”
“Dân… Dân phụ lật ạ!” Diêu Điệp Ngọc luống cuống tay chân, mất mặt hết chỗ nói. Nàng run rẩy bước một bước dài đến trước mặt Yến Hạc Kinh, vội vàng đón lấy cuốn sổ rồi giở ra.
Lúc nhận lấy cuốn sổ, đầu ngón tay Diêu Điệp Ngọc đã chọc vào lòng bàn tay của Yến Hạc Kinh. Vì đầu óc chậm chạp lại đang căng thẳng nên nàng không hề hay biết, còn Yến Hạc Kinh lại cảm nhận rõ ràng cái chạm nhoi nhói khe khẽ ấy. L*иg ngực chàng chợt ngứa ran, ngón tay bất giác co lại, khẽ xoa lên nơi vừa bị chọc phải, có chút nóng bừng.
Lật qua bốn năm trang, Diêu Điệp Ngọc lại kính cẩn dâng cuốn sổ đến trước mặt Yến Hạc Kinh.
Yến Hạc Kinh bừng tỉnh, chàng chăm chú nhìn vào tờ khẩu cung, đọc đi đọc lại kỹ càng đến ba lượt, rồi phát hiện ra lời khai hôm nay của Diêu Điệp Ngọc đã bỏ sót rất nhiều điều.
Trong cuốn sổ tay còn ghi lại một nguyên nhân khác khiến phụ tử Trương gia dìm chết bé gái sơ sinh, và e rằng nguyên nhân này có thể lý giải vì sao bọn họ phải đợi đến khi bé gái tròn một tuổi mới ra tay sát hại.
Nụ cười trên gương mặt Yến Hạc Kinh dần tắt, thay vào đó là một sắc thái lạnh lùng, nghiêm nghị. Chàng nhấc bút viết lại một bản khẩu cung khác rồi nói: “Cô xem qua trước, nếu không có vấn đề gì thì hãy điểm chỉ vào.”