Gương mặt Diêu Điệp Ngọc đượm vẻ bi thương, giọng nói nghẹn ngào sầu thảm. Mỗi khi kể đến đoạn kinh hãi, nước mắt nàng lại tuôn rơi lã chã. Yến Hạc Kinh vừa nghe vừa ghi chép: “Cô có biết họ đã chôn bé gái ở đâu không?”
“Ngay trong rừng trúc ở trấn Nhϊếp Kiều ạ.” Lòng Diêu Điệp Ngọc dâng lên từng đợt sóng cuộn trào, nàng sợ nam nhân trước mặt sẽ cười nhạo sự yếu đuối của mình nên giọng nói bất giác nhỏ dần đi: “Dân phụ đã trốn suốt trong rừng, đợi họ đi rồi mới dám ra mặt.”
Yến Hạc Kinh không hề nghĩ về Diêu Điệp Ngọc như vậy, chàng viết nốt chữ cuối cùng, đoạn đặt bút xuống rồi hỏi tiếp: “Vừa rồi cô nói trí nhớ của mình không tốt, nhưng vì sao lại nhớ rành mạch chuyện này đến thế?”
“Lòng người đâu phải gỗ đá, há có thể vô cảm. Sau khi về nhà, dân phụ đã ghi lại chuyện này trong một bài tùy bút, không ngờ lại có sự trùng hợp đến vậy.” Diêu Điệp Ngọc ngỡ rằng Yến Hạc Kinh không tin lời khai của mình, ngón tay nàng bấu chặt lấy viền tay áo, vội vàng giải thích: “Nếu Yến đại nhân không tin lời dân phụ, ngài có thể đi hỏi phu quân của dân phụ, dân phụ đã kể chuyện này cho chàng ấy nghe rồi ạ.”
“Chuyện này cô còn kể cho ai nghe nữa không?” Yến Hạc Kinh hỏi.
“Mẹ chồng và phu quân ạ.” Lòng Diêu Điệp Ngọc còn e ngại, lời vừa đến môi đã vội nuốt vào, nàng ngập ngừng một lát rồi mới nói: “Dân phụ trò chuyện với phu quân là nhiều hơn cả.”
“Vậy cuốn tùy bút…” Nghe Diêu Điệp Ngọc một tiếng “phu quân”, hai tiếng cũng “phu quân”, sắc mặt Yến Hạc Kinh vẫn không hề thay đổi. Chàng cất giọng lãnh đạm: “Có thể mang đến cho ta xem qua được không?”
Từ đầu đến cuối Yến Hạc Kinh không hề tỏ ra mệt mỏi, thấy vậy, Diêu Điệp Ngọc cũng thả lỏng hơn đôi chút, bèn đáp: “Dân phụ để cuốn tùy bút ở nhà rồi, dân phụ đi lấy ngay đây ạ.”
“Lát nữa cô đem đến trạch viện nhé.” Yến Hạc Kinh gọi nàng lại.
“Vâng.”
Đợi Diêu Điệp Ngọc đi rồi, lòng Ngân Đao trĩu nặng tâm sự, bèn hỏi Yến Hạc Kinh: “Công tử, lời của Diêu nương tử có mấy phần là thật?”
Yến Hạc Kinh cúi đầu xem bản khẩu cung, không đáp lời Ngân Đao.
Không nhận được câu trả lời, Ngân Đao lẩm bẩm một mình: "Diêu nương tử gặp công tử bao nhiêu lần như vậy mà chẳng nhớ chút nào, cớ sao chỉ gặp phụ tử Trương gia đúng một lần đã khắc cốt ghi tâm dung mạo của họ rồi?”
“Nàng ấy trốn ở một nơi kín đáo, nhìn ít nhất cũng hai khắc. Nhìn suốt hai khắc, lại thêm nỗi kinh hoàng sợ hãi, đương nhiên nhớ kỹ.” Yến Hạc Kinh đứng dậy, đi đến dưới gốc dâu: “Nàng ấy sợ mèo, ngươi mang con mèo xấu xí của tỷ nhi đến nha môn đi.”
“Vậy còn Diệu Diệu thì sao ạ?” Diệu Diệu mà Ngân Đao nhắc đến chính là chú chó con.
“Xích nó lại.” Yến Hạc Kinh vốn là người yêu chó: “Xích ở trước phòng ngủ của ta ấy, chuẩn bị cho nó ít đồ ăn yêu thích, để nó khỏi sủa ầm lên ra oai.”
“Dạ.”
Tiết trời tháng Ba cũng hay thay đổi, Diêu Điệp Ngọc chạy như bay về nhà, trên đường cầm cuốn sổ đến trạch viện của Yến Hạc Kinh thì mây đen bỗng đâu kéo đến ùn ùn, sấm rền vang trời hồi lâu, may mà mưa vẫn chưa trút xuống.
Ngân Đao cầm ô đứng trước trạch viện đợi Diêu Điệp Ngọc, chưa đầy ba khắc sau đã thấy bóng nàng chạy tới.
Yến Hạc Kinh đã thay một bộ y phục khác đang ngồi chờ trong tiểu lâu.
Diêu Điệp Ngọc còn chưa kịp thở cho đều hơi đã vội dâng cuốn sổ đang mở sẵn lên trước mặt Yến Hạc Kinh.
Nàng chạy vội quá, tay chân bủn rủn mỏi nhừ nên không cầm chắc được, cuốn sổ “bộp” một tiếng rơi thẳng xuống mu bàn tay của Yến Hạc Kinh: “Đ-Đại nhân, tôi không cố ý đâu ạ.”
Cuốn sổ hơi dày, va vào khiến mu bàn tay chàng đỏ ửng cả một mảng. Yến Hạc Kinh lờ đi cơn đau, cầm lên giở bừa một trang, ai ngờ lại lật đúng ngay trang Diêu Điệp Ngọc ghi lại giấc mộng của mình. Mắt chàng lại còn tinh, liếc một cái đã thấy ngay hai chữ Điểu Quan.
Ánh mắt Yến Hạc Kinh dừng lại trên hai chữ “Điểu Quan” viết nguệch ngoạc, đăm chiêu hồi lâu, trong lòng vừa bực bội vừa buồn cười. Chàng nhếch mép cười khẩy một tiếng: “Ta là Điểu Quan ư? Tại sao?”
Bất chợt nghe câu này, Diêu Điệp Ngọc nào đã hiểu mô tê gì, mãi một lúc sau nàng mới sực tỉnh.
Phải rồi, sao nàng lại có thể quên béng mất chuyện mình đã mắng Yến Hạc Kinh là Điểu Quan trong tùy bút cơ chứ. Tức thì như có một tiếng sét đánh ngang tai, Diêu Điệp Ngọc sợ đến mức cả người như lùn đi một nửa, chỉ hận không thể độn thổ ngay lập tức mà trốn đi cho rồi.
Nàng cứ đứng im thin thít, hai tay giấu trong tay áo, lí nhí giải thích: “Yến đại nhân, dân phụ biết chữ không nhiều… Vốn là muốn viết chữ ‘Hạc’ ạ.”
“Biết chữ không nhiều…” Ngân Đao cười toe toét như miệng cá rô, cười đến mức suýt nữa thì không ngậm được mồm. Tiếng cười của hắn đã phá tan bầu không khí cứng đờ như chết, nhưng lời nói cất lên lại chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa: “Có điều, ‘Hạc Quan’ thì có nghĩa là gì vậy?”