Chương 43

Diêu Điệp Ngọc vốn tưởng mình đã chiến thắng được nỗi sợ hãi, nào ngờ chỉ là dũng khí nhất thời đã đánh lừa chính mình.

Sau khi nói ra sự thật với Yến Hạc Kinh, nàng như thể bị ném trở lại khung cảnh kinh hoàng ngày đó. Cả người Diêu Điệp Ngọc căng cứng như dây đàn, trong thoáng chốc đôi môi son đã phai đi sắc thắm, trở nên u ám như mây đen bao phủ. Chỉ sau vài nhịp thở, những giọt lệ châu đã lã chã rơi xuống tựa sương mai đọng trên cánh hoa.

Yến Hạc Kinh chau mày, trong một thoáng, lòng chàng dấy lên nghi ngờ, không biết lời Diêu Điệp Ngọc nói là thật hay giả. Chàng không nghi ngờ phẩm hạnh của Diêu Điệp Ngọc, mà chỉ hoài nghi có thể ký ức của nàng đã sai lệch. Huống hồ, chính nàng vừa mới thừa nhận rằng trí nhớ của mình rất kém, không giỏi nhớ chuyện, nhớ người.

Nhưng sau khi nói ra những lời đó, Diêu Điệp Ngọc lại sợ đến mức toàn thân run rẩy, rõ ràng là đã bị dọa cho chết khϊếp.

Yến Hạc Kinh đã phần nào nắm được tính cách của nàng từ khi còn ở Tô Châu. Nói hay một chút thì là nhút nhát cẩn trọng, còn nói khó nghe hơn thì là yếu đuối ngu ngốc. Rõ ràng biết mình chịu thiệt, bị người ta lừa gạt nhưng đến cả việc tiến lên đôi co vài câu cũng không dám, chỉ biết lẳng lặng ôm ấm ức vào lòng rồi tìm một xó để chịu đựng.

Nhưng cũng chính vì tính cách như vậy nên Diêu Điệp Ngọc sẽ không tùy tiện nói dối. Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến, nàng sẽ không sợ hãi đến mức thất thố rơi lệ trước mặt chàng như vậy. Yến Hạc Kinh gạt bỏ mối nghi ngờ trong lòng, dịu giọng nói với Ngân Đao: “Đi lấy giấy bút mực tới đây. Bánh điểm tâm cứ để xuống trước đi.”

Ngân Đao không ngờ Diêu Điệp Ngọc lại là nhân chứng trong vụ án của Chu Lục Liên, hắn kinh ngạc đến độ há hốc miệng, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi. Mãi đến khi nhận được lệnh, Ngân Đao mới hoàn hồn. Hắn vội đặt khay điểm tâm xuống, đoạn co cẳng chạy một mạch đến thư phòng trong vườn cảnh để lấy giấy, bút, mực.

Yến Hạc Kinh muốn lấy khẩu cung ngay tại vườn dâu tằm.

Thực ra theo đúng quy định, việc lấy khẩu cung phải được tiến hành tại phòng thẩm vấn của nha môn. Nhưng để nhân chứng có thể khai báo thành thật, phòng thẩm vấn thường được bài trí tối tăm, ngột ngạt, bốn bề kín mít, cái không khí âm u lạnh lẽo ấy chẳng mấy ai chịu đựng nổi.

Hơn nữa, họ còn phải chịu đựng hàng chục cặp mắt cứ nhìn chằm chằm. Yến Hạc Kinh cảm thấy, nếu đưa Diêu Điệp Ngọc đến nơi đó, e rằng nàng có ngồi cả ngày cũng chẳng thể nào thuật lại được chuyện đã xảy ra. Chẳng khéo lại nhắm nghiền mắt, ngất lịm ngay tại chỗ, đến lúc đó lại phải tất tả đi tìm đại phu đến bấm huyệt nhân trung cứu người.

Hôm nay, mây khói đổi dời, mưa tạnh trời quang. Ánh nắng chan hòa len lỏi qua kẽ lá trong vườn dâu tằm làm khung cảnh sáng bừng rạng rỡ. Những cây dâu bên cạnh xanh um tươi tốt, tiếng côn trùng rả rích trong trẻo từng hồi vọng ra từ lùm cây xanh mướt.

Lắng nghe thanh âm ấy cũng đủ khiến lòng người vơi đi một nửa phiền muộn. Lấy khẩu cung trong một khu vườn dâu tằm trong lành và tĩnh mịch thế này, hẳn Diêu Điệp Ngọc sẽ cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

“Chúng ta vào trong đình nói chuyện.” Yến Hạc Kinh xoay người, dẫn Diêu Điệp Ngọc vào trong.

Nước mắt Diêu Điệp Ngọc cứ lã chã rơi trên đôi gò má hây hây, lẳng lặng theo sau Yến Hạc Kinh vào trong đình. Đến nơi, nàng đứng thẳng tắp trước tấm bình phong, ngơ ngác chẳng biết phải làm sao, trông chẳng khác nào một hình nhân bằng cỏ dùng để chắn gió.

“Ngồi xuống rồi từ từ nói.” Yến Hạc Kinh lên tiếng.

“Dân phụ đứng nói là được rồi ạ.” Diêu Điệp Ngọc nào dám ngồi đối diện với Yến Hạc Kinh, nàng vội xua tay từ chối.

Đúng lúc này, Ngân Đao vội vã quay lại cùng giấy, bút, mực. Yến Hạc Kinh trải phẳng giấy ra, chàng nói mà đầu không ngẩng lên: “Cô đứng đó chắn hết ánh sáng của ta rồi.”

“À.” Nghe vậy, Diêu Điệp Ngọc sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội nhích sang bên một bước đến ngang vai trái của Yến Hạc Kinh.

Nàng còn chưa đứng vững đã nghe Yến Hạc Kinh nói bị chắn mất gió, thế là Diêu Điệp Ngọc lại lấm lét như chó rình ăn vụng, nhích từng chút một ra sau lưng rồi lại vòng sang bên vai phải của chàng.

Gần như nàng đã đi một vòng quanh Yến Hạc Kinh.

“Cô là con quay chuyển thế đấy à?” Yến Hạc Kinh nhấc bút, chấm đẫm mực. Đợi đến khi Diêu Điệp Ngọc di chuyển đến bên vai phải của mình, cuối cùng chàng cũng không nhịn được mà buông một câu trêu chọc: “Ngồi xuống đi.”

“Vâng, vâng ạ.” Đứng đâu cũng bị chê, Diêu Điệp Ngọc chẳng dám khóc nữa, chỉ sợ đến rơi lệ cũng bị ghét bỏ.

“Hãy kể lại hết những gì cô thấy, những gì cô nghe, không được bỏ sót điều gì.” Yến Hạc Kinh nắn nót viết từng nét lên giấy, khởi đầu bằng hai chữ “Khẩu cung”. Viết xong, chàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Diêu Điệp Ngọc rồi nói: “Cứ từ từ kể.”

Trước khi ra khỏi cửa hôm nay, Diêu Điệp Ngọc đã đứng trước gương trong phòng ngủ chuẩn bị sẵn một bản lời khai. Chỉ là lúc này, vì quá căng thẳng nên những lời đã chuẩn bị sẵn từ lâu đã quên quá nửa, nàng đành phải soạn lại một bản khác:

“Ngày mùng năm tháng Năm, dân phụ từ Tô Châu trở về phủ Cửu Giang. Khi đi qua rừng trúc ở trấn Nhϊếp Kiều, huyện Đức An đã nhìn thấy phụ tử Trương gia dìm chết một bé gái sơ sinh trong ao. Họ nói bé gái là điềm gở nên đã chọn đúng ngày mùng năm tháng Năm để dìm chết trong rừng trúc, xem như một vật hiến tế để cầu xin Thập Tứ Nương [30] trên trời đừng ban thêm bé gái nào cho gia đình họ nữa.”

[30] Thập Tứ Nương hay còn gọi là Lâm Thủy Phu Nhân, Thuận Thiên Thánh Mẫu là một vị thần dân gian trong tín ngưỡng địa phương, đặc biệt vùng Giang Nam, Chiết Giang, Phúc Kiến. Bà là nữ thần bảo hộ phụ nữ và trẻ em, chuyên cứu giúp sản phụ sinh khó và bảo vệ thai nhi.