Cuốn sổ nện thẳng xuống ngay bên chân không hề chệch đi đâu, đầu óc Diêu Điệp Ngọc tức thì nóng ran, bẽ bàng như thể bị người ta cho một bạt tai ngay giữa bàn dân thiên hạ, lại tủi nhục như thể bị lột sạch xiêm y. Bao nỗi tức giận, hoang mang và tủi hờn cứ thế đan xen vào nhau trong khoảnh khắc ấy.
Cuốn sổ này vốn chẳng có bí mật gì to tát, hầu hết chỉ ghi lại những chuyện thường ngày. Diêu Điệp Ngọc cũng hiếm khi trút bỏ những tâm tư trong lòng hay oán trách lỗi lầm của người khác vào những dòng tùy bút. Thật ra, nàng chẳng hề bận tâm nếu có người xem nội dung bên trong, nhưng bất kể là ai muốn xem cũng đều phải được nàng cho phép trước đã.
“Đây là thứ con viết cho một mình con xem, con không làm gì sai cả.” Diêu Điệp Ngọc không hề thấy việc mình ghi lại những chuyện đó có gì là sai trái. Nàng vẫn luôn cất cuốn sổ này trong phòng riêng, nếu không có ai tự tiện lục lọi thì làm sao lại có người biết được bên trong viết những gì.
Lữ Sĩ Phương thấy mắt Diêu Điệp Ngọc hoe đỏ, cũng tự biết vừa rồi mình hơi nặng lời, bèn dịu nét mặt xuống rồi giải thích: “Ta không cố ý xem những gì con viết đâu, hôm nay ta vào phòng tìm sách cho Tô ca nhi đọc, vô tình lật phải thôi. Ta cũng không có ý trách mắng con, chỉ là…”
“Đây là thứ con viết cho một mình con xem.” Diêu Điệp Ngọc ngồi xổm xuống, nhặt cuốn sổ đã bị ném đến nhàu nhĩ lên ôm ghì vào lòng. Nàng lặp lại câu nói vừa rồi, đoạn cất giọng trong trẻo mà rành rọt, hỏi vặn lại Lữ Sĩ Phương: “Mẹ cho rằng việc con vào nhà lao là mất mặt, vậy chẳng lẽ mẹ cũng thấy chuyện A Bằng ca ca phải vào ngục vì gia đình này là mất mặt hay sao?”
Giọng nói của Diêu Điệp Ngọc nghẹn ngào, run rẩy, nhưng nàng vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt đang bừng bừng lửa giận của Lữ Sĩ Phương, cất lời đĩnh đạc:
“Con và A Bằng ca ca đều đã từng vào nhà lao, đó là sự thật. Nếu mẹ đã thấy những chuyện này thật mất mặt, vậy thì đợi A Bằng ca ca ra khỏi ngục, con sẽ hỏi chàng ấy xem có thể dọn ra ở riêng được không. Còn nếu A Bằng ca ca không may mắn, cuối cùng vẫn phải chịu hình phạt thì con cũng sẽ rời khỏi gia đình này.”
Diêu Điệp Ngọc nói vậy chỉ là lời lúc nóng giận. Trong lòng nàng hiểu rõ, bây giờ không phải là nàng không thể rời khỏi Lữ gia, mà là Lữ gia không thể thiếu nàng.
Lữ Sĩ Phương trên không có thúc bá để nương tựa, dưới không có huynh đệ giúp đỡ, cũng chẳng có của ăn của để. Chỉ dựa vào sức mình thì bà ta hoàn toàn không thể nào nuôi nổi Hi tỷ nhi và Tô ca nhi, đành sống tạm bợ qua ngày mà thôi.
Trước ngày hôm nay, bất kể cuối cùng Lữ Bằng sống chết ra sao, Diêu Điệp Ngọc chưa từng một lần nảy sinh ý định rời khỏi Lữ gia. Nàng tần tảo sớm hôm chẳng lúc nào ngơi nghỉ, cũng chưa từng than vãn với ai một lời. Thế nhưng ngay khoảnh khắc cuốn sổ bị ném xuống chân, Diêu Điệp Ngọc bỗng cảm thấy có chút mệt mỏi với cuộc sống hiện tại.
Nàng và Lữ Bằng không có con, lại còn trẻ khỏe, tay chân lanh lẹ có thể kiếm được bạc, trong tay còn có một cây trâm có thể dùng làm vốn liếng. Rời khỏi Lữ gia, dẫu có nghèo túng, nhưng vẫn có thể vui vẻ tự tại.
“Ta…” Lữ Sĩ Phương không ngờ một Diêu Điệp Ngọc xưa nay vốn yếu đuối lại dám phản bác lời mình ngay trước mặt. Bà ta đứng bật dậy, cổ họng khô khốc, vội vàng giải thích: “Tiểu Điệp, mẹ không có ý đó, ban nãy là do mẹ giận quá mất khôn. Mẹ chỉ cảm thấy những chuyện không hay này cứ quên đi là được, ghi lại chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“Với mẹ thì nó vô nghĩa…” Diêu Điệp Ngọc không kìm được cảm xúc, bao nhiêu tủi hờn phải chịu đựng suốt nửa năm qua đều vỡ òa trong khoảnh khắc này. Đôi mắt tròn xoe của nàng đã phủ một tầng lệ trong veo: “…Nhưng với con và với một vài người khác thì nó lại rất có ý nghĩa.”
“Tiểu Điệp…” Thấy nói nữa cũng chẳng đi đến đâu, Lữ Sĩ Phương không dám lải nhải chỉ trời vạch đất, cũng không dám tiếp tục chủ đề này nữa. Bà ta bèn xua tay, thở dài một hơi rồi xuống nước trước: “Lần này là mẹ không phải, con cũng đã bận rộn cả ngày rồi, mau đi nghỉ ngơi trước đi.”
Diêu Điệp Ngọc cũng đã mệt mỏi. Sau khi nén lại những cảm xúc trong lòng, nàng quay người bỏ đi, chẳng hề ngoảnh đầu lại.
Trở về phòng riêng, Diêu Điệp Ngọc không khóc. Căn phòng đã bị lục lọi, vài món đồ đã bị xê dịch khỏi vị trí cũ, hộp trang sức trước bàn trang điểm cũng có dấu hiệu bị dịch chuyển và mở ra. Nàng sa sầm mặt, dọn dẹp lại một lượt rồi mới ngồi xuống ghế, cẩn thận vuốt phẳng lại từng nếp gấp trên cuốn sổ.
Có vẻ Lữ Sĩ Phương đã xem hết cả cuốn sổ rồi, lúc này Diêu Điệp Ngọc lại thấy may mắn vì mấy ngày trước quá tất bật nên chưa kịp viết thêm dòng nào. Nếu không, lỡ như chuyện tiền công bị phanh phui thì Hi tỷ nhi khó mà có những ngày tháng yên ổn.
Hi tỷ nhi thu dọn lá dâu xong liền tìm đến chỗ Diêu Điệp Ngọc.
Tâm trạng Diêu Điệp Ngọc đang trĩu nặng, Hi tỷ nhi lo lắng khôn nguôi: “Mẹ gọi tẩu tẩu qua đó nói những gì vậy ạ?”
“Không có gì đâu.” Chuyện này không tiện kể cho một đứa trẻ, Diêu Điệp Ngọc bèn nói dối: “Chỉ là bàn chuyện cúng tế vào tiết Thanh minh thôi.”
“Ồ.” Hi tỷ nhi cúi đầu ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Muội nghĩ hôm nay mẹ không vui là vì chuyện của thúc thúc phải không ạ? Thúc ấy rời sòng bạc về lại thắng được không ít ngân lượng. Trời còn chưa vào hạ mà áo quần mùa hè cho Phúc ca nhi đã may xong cả rồi, nghe nói còn dùng loại sa trơn để may nữa, mẹ nghe xong lập tức biến sắc.”
Nghe những lời của Hi tỷ nhi, ánh mắt Diêu Điệp Ngọc bất giác dời đến hộp trang sức trên bàn trang điểm. Lữ Sĩ Phương nói đến phòng ngủ của nàng là để tìm sách, nhưng có lẽ mục đích thực sự là muốn lục lọi vài món đồ quý giá để đem đi cầm cố, nếu không thì bàn trang điểm đã chẳng có dấu vết bị bới tung lên như vậy.
Nghĩ đến đây, Diêu Điệp Ngọc thấy đầu đau như búa bổ. Nàng tự giễu cười một tiếng, hóa ra kẻ giàu sang tột bậc hay người bần cùng đến tận cùng rồi cũng đều sa vào phù phiếm hư danh. Nàng cho Hi tỷ nhi ra ngoài rồi mang theo nỗi ấm ức chìm vào giấc mộng.
Đúng như dự liệu, giấc mộng đêm nay chẳng hề đẹp đẽ.
Diêu Điệp Ngọc liên tục mơ thấy những chuyện đã xảy ra trong rừng trúc.
Cơn ác mộng vừa ập đến, nàng tức thì cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt giá dâng lên từ lòng bàn chân, nỗi sợ hãi khiến l*иg ngực Diêu Điệp Ngọc tắc nghẽn, tay chân run lẩy bẩy. Khó khăn lắm mới tỉnh lại được, vậy mà nàng lại một lần nữa chìm sâu vào sự dằn vặt, tựa như chính mình đã phạm phải tội ác tày trời.