Chương 40

“Sẽ sớm không còn phu quân nữa.” Ngân Đao thao thao bất tuyệt một hồi, Yến Hạc Kinh nghe xong không giận mà còn bật cười, chỉ đáp lại câu cuối cùng của hắn.

“Vậy là công tử lần lữa mãi không thả Lữ công tử ra khỏi ngục là vì có ý đồ này ư?” Ngân Đao như nghe phải chuyện gì kinh thiên động địa, mặt mày tái mét, vừa mở miệng đã vội vàng khuyên can:

“Công tử ơi là công tử, ngài đã đèn sách hai mươi năm, tuyệt đối không thể vì một phụ nhân mà ra tay gϊếŧ người, làm nguội lạnh tấm lòng của lão gia và phu nhân được đâu ạ. Hơn nữa, Lữ công tử vốn dĩ vô tội, nếu vì chuyện này mà mất mạng, đến lúc đó trời xanh nổi giận đùng đùng giáng một tia sét xuống, cái đầu vốn tuấn tú bẩm sinh của ngài sẽ biến thành một cái đầu đài sen xấu xí mất thôi.”

Yến Hạc Kinh dừng bước, xoay người lại chỉ tay về phía trong thành, mất kiên nhẫn nói: “Ngươi cầm lấy cây bút ra hẻm Tây dựng một cái sạp viết sách đi. Nhớ phải viết nhân phẩm của công tử nhà ngươi cho tốt một chút, nếu không ta sẽ khiến cái đầu của ngươi cũng biến thành xấu xí đấy.”

Thấy Yến Hạc Kinh có dấu hiệu nổi giận, Ngân Đao biết điều, kêu một tiếng ‘ái chà’ rồi ngoan ngoãn ngậm miệng lại, không dám hó hé thêm lời nào.

Ngân Đao nghĩ thế nào cũng thấy hai người không xứng đôi. Công tử nhà hắn xuất thân quyền quý giàu sang, còn Diêu nương tử kia chỉ là người của một gia đình bậc trung.

Khi những nương tử trong các gia đình bậc trung trò chuyện với nhau, miệng chỉ toàn ngưỡng mộ nhà này có phu quân tốt, ghen tị nhà kia có nương tử xinh đẹp. Đề tài câu chuyện tầm thường đến phát chán, lại còn ôm những giấc mộng hão huyền giữa ban ngày.

Một khi những gia đình như vậy có được phú quý, cách hành xử cũng bộc lộ rõ sự ti tiện, nhỏ mọn, đứng bên cạnh bậc phong lưu chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.

Tuy Diêu Điệp Ngọc có khá hơn những phụ nhân đó một chút, nhưng với gia thế của nàng, chỉ cần gả cho một người chồng có thể lo cho nàng cơm ăn áo mặc không thiếu thốn là đã có thể sống một đời an nhàn. Chứ cưỡng ép đưa Diêu Điệp Ngọc vào thế giới của kẻ quyền quý, trái lại sẽ làm hại nàng mất.

Nhưng quyền lựa chọn vẫn luôn nằm trong tay Yến Hạc Kinh, Diêu Điệp Ngọc không hề có lấy một cơ hội.



Diêu Điệp Ngọc vui vẻ trở về nhà, lúc về đến nơi thì đã quá giờ cơm trưa.

Hi tỷ nhi thấy nàng hái đầy lá dâu, vô cùng hiểu chuyện, lập tức rửa sạch tay rồi qua giúp nàng sắp xếp lại đám lá: “Tẩu tẩu dùng bữa trưa chưa ạ? Mẹ có để lại cho tẩu một bát cơm chan nước đó.”

“Vẫn chưa.” Bữa sáng chưa ăn, bữa trưa cũng chưa, nhưng lúc này Diêu Điệp Ngọc lại chẳng thấy đói chút nào.

“Vậy tẩu tẩu đi dùng bữa trưa trước đi ạ.” Hi tỷ nhi gọi Tô ca nhi đang tập viết chữ son ở bên cạnh: “Đệ đệ, qua đây giúp tẩu tẩu sắp xếp lá dâu trước đã.”

Nghe phải giúp sắp xếp lá dâu, hai mắt Tô ca nhi sáng rỡ, lập tức đặt bút xuống lon ton chạy đến bên cạnh Hi tỷ nhi: “Đệ tới rồi đây.”

Lữ Sĩ Phương bắt Tô ca nhi mỗi ngày phải tập viết tám trang chữ son, mỗi trang có ba mươi chữ. Cậu bé tuổi còn nhỏ, lại hiếu động hoạt bát, thường chỉ viết được hai ba trang là đã ngồi không yên.

Có Hi tỷ nhi và Tô ca nhi giúp đỡ, Diêu Điệp Ngọc hiếm khi được thảnh thơi, bèn đi ăn trưa trước.

Lữ Sĩ Phương nghe thấy tiếng của Diêu Điệp Ngọc, bà ta sa sầm mặt từ trong phòng ngủ bước ra, giọng không vui: “Tiểu Điệp, ăn trưa xong thì đến phòng ta một chuyến.”

Nói xong, bà ta nhìn Tô ca nhi đang ngồi xổm dưới đất sắp xếp lá dâu, mày nhíu chặt lại: “Đi tập viết chữ son đi.”

Dưới ánh mắt không vui của Lữ Sĩ Phương, Tô ca nhi cúi gằm đầu, lủi thủi quay về chỗ viết chữ.

“Vâng ạ.” Diêu Điệp Ngọc bưng bát cơm, ngẩn người giây lát, không biết Lữ Sĩ Phương không vui vì chuyện gì, lại vì sao gọi nàng đến phòng ngủ. Nàng nhìn sang Hi tỷ nhi, nhưng cô bé cũng mang vẻ mặt hoang mang.

Diêu Điệp Ngọc vội vàng ăn bát cơm chan nước cho no bụng rồi đi tìm Lữ Sĩ Phương. Nàng hít một hơi thật sâu ngoài cửa phòng ngủ rồi mới gõ cửa: “Mẹ.”

“Vào đi.” Giọng của Lữ Sĩ Phương còn gay gắt hơn lúc nãy.

Diêu Điệp Ngọc run rẩy, thấp thỏm đẩy cửa, chắp tay trong tay áo, bước chân không một tiếng động đi vào.

Lữ Sĩ Phương ngồi thẳng tắp lưng trên ghế, đợi cửa vừa đóng lại, bà ta lập tức lấy cuốn sổ mà Diêu Điệp Ngọc dùng để viết tùy bút ra, ném mạnh xuống đất, giận dữ quát:

“Hôm đó con bị bắt vào nhà lao ư? Còn nữa, không phải ta đã bảo con quên sạch chuyện về bé gái sơ sinh bị dìm chết kia đi rồi sao? Chuyện xui xẻo như vậy tại sao con còn viết ra? Chuyện bị bắt vào nhà lao tại sao lại phải viết ra, con không thấy mất mặt hay sao!”