Chương 4

Tính tình Diêu Điệp Ngọc vốn ôn hòa, chậm rãi, lại có đức tính không tranh giành với đời. Nàng lớn lên xinh đẹp, vóc người cân đối không cao không thấp, mái tóc đẹp được búi lên như một áng mây đen, mắt hạnh má đào trông rất có thần thái.

Có điều, ngày thường lúc không nói chuyện, trông Diêu Điệp Ngọc cứ ngây ngô và chẳng có chút sức sống nào. Giữa đôi mày và ánh mắt nàng lúc nào cũng phảng phất vẻ ngơ ngác, khiến người ta có cảm giác nàng rất dễ bị lừa gạt, bắt nạt. Giờ đây, với đôi má phồng lên và dáng vẻ đầy băn khoăn, trông Diêu Điệp Ngọc lại trở nên linh động hơn vài phần.

Lữ Bằng bị dáng vẻ của Diêu Điệp Ngọc chọc cho bật cười. Vừa cười xong đã thấy má nàng càng đỏ hơn, hắn biết ý nên vội nín cười thay bằng vẻ mặt nghiêm túc, rồi cẩn thận đặt tấm vải phải mất hơn nửa tháng mới dệt xong lên cân.

Vừa đặt lên cân, quả nhiên thấy nhẹ hơn tấm vải trước gần nửa lạng.

Diêu Điệp Ngọc thấp thỏm liếc nhìn, quả nhiên là nhẹ hơn thật. Nàng kích động đến mức muốn khóc: “Nhưng t-tại sao lại nhẹ hơn nhiều như vậy?”

Lữ Bằng nhìn trọng lượng trên cân, cũng có chút kinh ngạc: “Có phải tấm này dệt ngắn hơn tấm trước không?”

“Không phải đâu.” Vẻ mặt Diêu Điệp Ngọc rất nghiêm túc, nhưng nàng nói năng có chút ấp úng, dường như không có chút tự tin nào: “Dài bằng nhau cả, đều là độ dài của một xấp vải mà.”

Nghe vậy, Lữ Bằng cũng trầm ngâm suy nghĩ. Hắn nhớ lại những ngày qua, Diêu Điệp Ngọc thường xuyên sầu não vì không đủ lá dâu cho tằm ăn, khiến chúng chẳng còn được trắng trẻo mập mạp như trước nữa. Lẽ nào là vì lần này lá dâu không đủ, lại chẳng tươi ngon bổ dưỡng, lũ tằm ăn không no nên tơ nhả ra cũng nhẹ hơn, mảnh hơn chăng?

Nghĩ vậy rồi, Lữ Bằng bèn nói ra suy đoán của mình.

Diêu Điệp Ngọc nghe xong, ngẩn người một lúc lâu mới có phản ứng. Nàng nhíu mày, giọng kéo dài ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “À… Vậy chẳng phải tấm vải dệt trước kia quá nặng là vì chúng được ăn quá no, quá béo hay sao?”

“Hẳn là vậy.” Lữ Bằng gật đầu.

Diêu Điệp Ngọc cúi đầu khựng lại một chút, đôi mắt cứ dán chặt vào mũi giày, nhìn mãi một hồi lâu. Khi ngẩng lên lần nữa, đôi mày nàng đã nhíu lại càng thêm chặt, lòng dạ tro tàn, cất giọng não nề: “Vậy… Vậy ra đám tằm ta dốc lòng chăm bẵm lại chẳng đáng giá bằng lũ tằm nuôi qua loa đại khái ư, biết thế này thà ta bỏ đói chúng cho rồi.”

“Nói thì nói vậy thôi, chứ ngày mai thể nào nàng cũng lại dậy từ tinh mơ để đi hái lá dâu cho xem.” Nghe những lời này, Lữ Bằng bật cười vài tiếng: “Lần sau nàng cứ dệt sa trơn là được rồi.”

Diêu Điệp Ngọc vốn có tâm tính thiện lương, để lũ tằm được ăn lá dâu tươi non, nàng chẳng quản nắng mưa sương gió, nửa đêm cũng lụi cụi trở dậy cho chúng ăn thêm lá mới, ngày nào trời còn chưa tỏ mặt người đã tất tả ra ngoại thành hái lá dâu.

Mấy dạo gần đây, dẫu thân mang bệnh nặng, nàng vẫn phải gắng gượng gồng mình dậy đi hái lá dâu. Giờ đây Diêu Điệp Ngọc đã biết chính vì lũ tằm được ăn uống quá đủ đầy nên tơ nhả ra mới không đủ mảnh mai. Thế nhưng Lữ Bằng tin rằng, nàng thà kiếm ít đi vài đồng, chứ nhất định vẫn sẽ cho lũ tằm ăn no bụng.

“Haizz, cái thời buổi này thật chẳng cho người ta con đường sống mà.” Diêu Điệp Ngọc khẽ hừ một tiếng trong mũi: “Nhưng thực ra tấm vải kia của ta đáng giá một lượng tám tiền đấy. Lần tới đến Tô Châu bán vải, ta chẳng thà làm một bà bán hàng rong, đến tận nhà rao bán còn hơn.”

“Làm gì có bà bán hàng rong nào trẻ tuổi như nàng, coi chừng đến lúc đó lại bị người ta lừa cho.” Chuyện Diêu Điệp Ngọc gặp phải ở Tô Châu, Lữ Bằng đều đã nghe cả rồi.

“Bây giờ ta không bị lừa nữa đâu, nếu có kẻ nào mặc cả với ta, ta sẽ lấy ngay cái giá gã trả mà nhân đôi lên.” Diêu Điệp Ngọc tươi cười rạng rỡ: “Nhưng mà chuyện đến Tô Châu cũng phải một năm nữa, đến lúc đó hẵng hay.”

Lữ Bằng gật đầu, đoạn chuyển sang chuyện khác, vừa nói vừa để ý sắc mặt của Diêu Điệp Ngọc: “Mẹ [7] có hỏi khi nào chúng ta sinh con… Ta nói đợi sau khi ra ở riêng với nhà thúc thúc, dọn vào nhà mới rồi hẵng tính. Bây giờ chỗ này bé tí tẹo, tám miệng ăn chen chúc nhau đã đủ đau đầu rồi, giờ mà sinh thêm một đứa, đến lúc đó đến chỗ tập lẫy tập đi của con trẻ cũng chẳng có.”

[7] Tác giả dùng từ a nương để gọi mẹ, tương ứng sẽ dùng từ đa đa để gọi cha. Thiết nghĩ từ đa đa không mấy quen thuộc với các bạn đọc truyện nên mình xin phép dịch hai từ này thành cha, mẹ cho dễ theo dõi nhé.

Kể từ lúc Diêu Điệp Ngọc tận mắt chứng kiến cảnh người ta dìm chết bé gái sơ sinh, lại đọc thêm cả luật pháp hiện hành, nàng không còn thoải mái trong chuyện chăn gối như trước nữa mà trở nên gượng gạo, dè dặt, chỉ sợ mình mang thai. Lữ Bằng biết nàng đang sợ hãi điều gì, nhưng lại chẳng biết phải lựa lời an ủi ra sao.

“Đ-Để sau hãy nói.” Diêu Điệp Ngọc đưa tay ôm bụng, nét vui trên mặt nàng chợt tan biến, trong nháy mắt đôi gò má hồng hào đã trắng bệch như tờ giấy: “Ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng… Vả lại ta cũng sợ…”

“Nàng sợ mẹ hay là sợ ta?” Lữ Bằng lựa lời hỏi một cách khéo léo, hỏi xong lại tự mình giải thích: “Tuy đó là hủ tục, nhưng không phải ai cũng làm vậy. Nàng xem mẹ kìa, sau khi sinh Hi tỷ nhi ra mẹ có làm thế đâu, đúng không? Mẹ còn nuôi Hi tỷ nhi khỏe mạnh hoạt bát như vậy. Chuyện mà mẹ không làm, tất nhiên ta cũng sẽ không bao giờ làm.”

“Ta biết mà.” Diêu Điệp Ngọc chực trào nước mắt, giọng nói nghèn nghẹn: “Đợi ta bình tâm lại một chút, qua được cơn này rồi sẽ ổn thôi.”