Chương 39

Diêu Điệp Ngọc ngoảnh đầu nhìn lại những cây dâu tằm đang vươn mình xanh um tươi tốt, nghĩ đến cảnh chúng sắp bị nhổ bỏ, lòng nàng buồn rười rượi như thể bị móc mất túi tiền.

Nếu Diêu Điệp Ngọc có được những cây dâu tốt thế này, chắc chắn tằm nàng nuôi sẽ mập mạp và đáng yêu hơn bây giờ nhiều.

Không đến hái lá dâu thì vườn sẽ bị cải tạo thành vườn mẫu đơn, Diêu Điệp Ngọc hoàn toàn không có lựa chọn nào khác. Nàng không nỡ lòng nào nhìn những cây dâu tốt tươi như vậy bị nhổ bỏ không thương tiếc. Sau khi gạt đi nỗi sợ hãi trong lòng, nàng miễn cưỡng đáp: “Vậy sau này ta vẫn sẽ đến hái.”

“Thế mới phải chứ.” Lần này Diêu Điệp Ngọc hái đầy ắp cả một giỏ tre, trông có vẻ đủ dùng cho hai ngày. Ngân Đao bèn nói bóng nói gió để dò xét: “Công tử nói nếu ngày mai Diêu nương tử còn đến, nương tử có thể tạm thời để chiếc kéo lại đây.”

Nghe những lời của Ngân Đao, Diêu Điệp Ngọc bỗng cảm thấy một mối đe dọa mơ hồ ập tới. Nhưng vì lúc này Yến Hạc Kinh không có ở bên nên nàng không hoàn toàn bị nỗi sợ hãi bao trùm, đã thế còn ngây ngô hỏi lại: “Nếu không để lại, có phải là ta sẽ không được đến hái lá dâu nữa không?”

“Đâu có, đâu có.” Không ngờ Diêu Điệp Ngọc lại hỏi vặn lại, Ngân Đao toát cả mồ hôi, vội vàng xua tay giải thích: “Công tử nhà tôi chỉ cảm thấy việc mang kéo đi mang kéo về thật bất tiện.”

“Không có gì bất tiện cả.” Diêu Điệp Ngọc mừng thầm trong bụng vì đã thoát khỏi mối đe dọa, nét vui ánh cả lên gương mặt. Nàng viện cớ sắc trời không đẹp, e là sắp đổ mưa rồi hớn hở rời đi.

Đợi nàng đi khỏi, Yến Hạc Kinh từ vườn đào kế bên bước ra. Chàng khẽ chau mày nhìn theo bóng lưng Diêu Điệp Ngọc rồi hỏi Ngân Đao: “Vẫn không nhận ra ngươi à?”

“Không nhận ra ạ, hôm nay tôi ăn bận y hệt hôm đó, vậy mà Diêu nương tử này chẳng nhận ra chút nào.” Ngân Đao lấy làm lạ trong lòng, Diêu Điệp Ngọc không nhận ra mình thì cũng đành, nhưng tại sao lại không nhận ra cả công tử nhà hắn chứ?

Năm ngoái ở thành Tô Châu, hai người ít nhất cũng đã chạm mặt ba lần. Ba lần gặp gỡ đó cũng có thể xem là có trò chuyện, vậy mà mới qua một năm, ký ức của Diêu Điệp Ngọc như thể đã bị ai đó gột sạch, chẳng còn lưu lại chút gì.

“Xem ra quả thật đôi mắt nàng ấy đã hỏng vì dệt vải quá nhiều.” Yến Hạc Kinh thu lại ánh nhìn, lắc đầu nói: “Vừa rồi hai chúng ta nhắc đến tiểu Li Nô, nàng ấy cũng chẳng có phản ứng gì khác, đến cả tiểu Li Nô mà cũng không nhớ nổi.”

Lần cuối cùng Yến Hạc Kinh và Diêu Điệp Ngọc gặp nhau ở Tô Châu, Li Nô cũng có mặt ở đó.

Bấy giờ Li Nô háu ăn, cứ nằng nặc đòi ăn kẹo hồ lô, Yến Hạc Kinh sợ bé gái bị sâu răng nên nghiêm mặt không cho phép.

Ước muốn không được thỏa mãn, Li Nô liền cảm thấy oan ức tày trời, khóc đến gương mặt đẫm lệ. Bé gái chạy ra giữa phố ôm đại lấy chân một người mà nức nở, và người đó chính là Diêu Điệp Ngọc.

Ở Tô Châu, Diêu Điệp Ngọc đã kiếm được chút tiền mọn, thấy một bé gái khóc lóc đáng thương như vậy, nàng bèn tự bỏ tiền túi ra mua cho bé gái một xiên.

Ăn được món mình muốn, gương mặt Li Nô mới tươi tỉnh trở lại. Bé gái vừa ăn vừa chủ động nói tên mình cho Diêu Điệp Ngọc, Yến Hạc Kinh cứ ngỡ nàng sẽ nhớ Li Nô, nào ngờ cũng quên sạch sành sanh.

Đúng là một cái đầu đài sen mà.

“E là Diêu nương tử này chỉ nhớ được điểm tâm của Tô Châu thôi.” Ngân Đao nói.

“Vậy lần sau ngươi hãy chuẩn bị một ít bánh ngọt Tô Châu đi.” Yến Hạc Kinh cụp mắt xuống, xoay người rời khỏi vườn dâu tằm.

Ngân Đao lẽo đẽo theo sau Yến Hạc Kinh, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Công tử thật sự đã để mắt tới Diêu nương tử rồi sao?”

Yến Hạc Kinh không đáp.

Lúc này, im lặng cũng là một cách thừa nhận.

“Công tử, không phải Ngân Đao này cổ hủ, nhưng lão gia và phu nhân tuyệt đối sẽ không để Diêu nương tử bước vào cửa đâu ạ. Nếu nói là làm thϊếp thì có thể họ sẽ nhắm một mắt mở một mắt, nhưng như vậy sẽ làm khổ Diêu nương tử. Từ thê tử người ta lại trở thành một thị thϊếp chẳng thể ngẩng mặt với đời, thanh danh tổn hại biết bao! Diêu nương tử quả thực có dung mạo xinh đẹp, nhưng nữ lang trong kinh thành có ai mà không sở hữu dung nhan tựa hoa chứ? Cứ nói như nữ lang nhà Các lão kia tôi thấy còn xinh đẹp hơn Diêu nương tử, lại thông tuệ hơn người, cả dung mạo lẫn gia thế đều vô cùng xứng đôi với công tử. Nếu công tử và người đó kết thành phu phụ, sau này người đời nhắc đến điển tích ‘đánh cược sách làm đổ trà’, sẽ không chỉ nghĩ đến mỗi Dị An Cư Sĩ nữa.”

Ngân Đao cảm thấy lòng ham mê sắc đẹp của Yến Hạc Kinh quá đỗi tha thiết, bèn rón rén bước đến ngang vai chàng, vừa bẻ ngón tay vừa lựa lời khuyên giải: “Hơn nữa, Diêu nương tử người ta lại không phải góa phụ, còn phải phụng dưỡng mẹ chồng và chăm lo cho em chồng, sau này cũng phải cùng phu quân đồng cam cộng khổ.”