Chương 38

Chu Lục Liên từng nói phụ tử Trương gia không dìm chết bé gái ở nhà, vậy thì họ dìm đứa bé ở đâu, ắt là sẽ chôn ở ngay nơi đó. Diêu Điệp Ngọc chợt bừng tỉnh ngộ, sau khi hỏi rõ vật chứng là gì, nàng ngập ngừng giây lát rồi mới nói ra nỗi lo lớn nhất trong lòng:

“Vậy người làm chứng có gặp nguy hiểm đến tính mạng không ạ? Phụ tử Trương gia là những kẻ đến con cháu ruột của mình cũng nhẫn tâm xuống tay, sau khi lật lại án, họ cũng chỉ phải chịu một năm lao tù. Đến khi ra ngoài, e rằng họ sẽ tìm người đã đứng ra làm chứng để báo thù.”

“Sẽ có.” Yến Hạc Kinh dừng bước, hơi nghiêng cổ đáp: “Vì vậy, người làm chứng có thể không cần phải lộ diện trước công đường, chỉ cần khai báo sự thật và cung cấp vật chứng trong lúc lấy khẩu cung là được.”

“Hóa ra là vậy!” Gương mặt Diêu Điệp Ngọc cuối cùng cũng nở một nụ cười rạng rỡ: “Thế thì tốt quá rồi.”

Nàng có thể không cần lộ diện, chỉ cần ngày mai lén đến nha môn, kể lại sự thật mình đã chứng kiến hôm đó một cách tường tận là được. Chỉ cần Diêu Điệp Ngọc không ra mặt, dù phụ tử Trương gia có vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào đoán ra ai là người đã đứng ra làm chứng. Như vậy, một là nàng có thể giúp Chu Lục Liên lật lại bản án, hai là không cần phải lo lắng sau này sẽ bị trả thù nữa.

Yến Hạc Kinh không biết Diêu Điệp Ngọc đang vui mừng vì chuyện gì, nhưng thấy nét mặt nàng rạng rỡ vui tươi, tâm trạng của chàng cũng bất giác tốt lên không ít.

Vừa ra khỏi cổng thành, cơn mưa cũng vừa lúc tạnh hẳn.

Lần thứ hai đặt chân đến vườn cảnh của Yến Hạc Kinh, Diêu Điệp Ngọc không còn nhìn đông ngó tây nữa mà chăm chú ghi nhớ lối đi dưới chân, để tránh lặp lại chuyện nực cười như lần trước. Yến Hạc Kinh dẫn nàng đến vườn dâu tằm rồi ung dung đi đến đình nghỉ bên cạnh ngồi xuống.

“Đa… Đa tạ Yến đại nhân.” Nhìn những chiếc lá dâu xanh non mơn mởn trước mắt, Diêu Điệp Ngọc bảo không rung động là nói dối. Ánh mắt nàng chỉ dám nhìn xuống mũi chân mình, rồi cúi người hành lễ về phía Yến Hạc Kinh đang ngồi.

Yến Hạc Kinh không đáp lời, chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế đá đọc sách.

Sau khi kể xong vụ án của Chu Lục Liên, cả hai gần như chẳng nói với nhau câu nào, bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngập, căng thẳng. Trên đường đi, Diêu Điệp Ngọc thoáng chút hối hận vì sự đường đột của mình, nhưng nếu bây giờ quay gót bỏ đi thì lại càng tỏ ra mình là kẻ nhút nhát.

Nàng đành nín thở, căng da đầu bước đến trước gốc dâu, run rẩy lấy chiếc kéo sắc lẹm từ trong giỏ ra cắt từng chiếc lá dâu non mơn mởn.

Vì sợ hãi nam nhân trong đình nên cử chỉ của Diêu Điệp Ngọc trở nên lóng ngóng vụng về, dáng vẻ thì lén lút, mỗi lần cắt một chiếc lá dâu, l*иg ngực nàng lại đập thình thịch không ngừng. Trông nàng chẳng khác nào kẻ đang đi ăn trộm lá dâu, toàn thân từ đầu đến chân đều không sao thoải mái cho được.

Ngay vào lúc Diêu Điệp Ngọc sắp không tài nào chịu nổi sự ngột ngạt này nữa, Yến Hạc Kinh cất lời phá tan bầu không khí tĩnh lặng: “Là kéo của Gia Hưng Đồng Hương ư?”

“Hả… Vâng, đúng vậy ạ.” Bị hỏi bất ngờ, Diêu Điệp Ngọc ngẩn người, không hiểu vì sao Yến Hạc Kinh lại biết chiếc kéo trong tay mình được sản xuất ở Gia Hưng Đồng Hương. Đây là chiếc kéo nàng mua ở Gia Hưng Đồng Hương trong chuyến đi Tô Châu bán vải năm ngoái để tiện cho việc cắt lá dâu.

“Li Nô cũng có một chiếc, nhưng không phải để cắt lá dâu mà là để tỉa lông mèo.” Lúc Yến Hạc Kinh đáp lời, ánh mắt chàng đã quay trở lại trang sách. Sau một thoáng ngập ngừng, chàng nói thêm, giọng điệu cũng dịu dàng đi ít nhiều: “Li Nô là muội muội của ta, con bé rất thích mèo.”

“Ừm… Thật đáng yêu.” Diêu Điệp Ngọc chẳng biết nên tiếp lời thế nào, đành đáp lại một câu bâng quơ.

Nhưng quả thực Li Nô [27] là một cái tên rất đáng yêu. Tên của Kim Nguyệt Nô có nghĩa là đứa con của mặt trăng, liên hệ với lời Yến Hạc Kinh vừa nói, dù Li Nô là nhũ danh hay tên thật thì ý nghĩa hẳn là đứa con của loài mèo.

[27] Li nô là tên gọi yêu thương mà người xưa (đặc biệt đời Tống) dùng để gọi con mèo, và cũng là tên muội muội của Yến Hạc Kinh.

Yến Hạc Kinh không nói gì thêm, Diêu Điệp Ngọc đành lúng túng xoay người, tiếp tục công việc của mình.

Một khắc sau, chiếc giỏ tre đã đầy ắp lá dâu, Diêu Điệp Ngọc như trút được gánh nặng. Sau khi cất kéo đi, nàng định cất lời cảm tạ Yến Hạc Kinh, nào ngờ vừa quay người lại đã chẳng thấy bóng dáng trong đình đâu nữa.

Cũng chẳng biết chàng đã rời đi từ lúc nào.

Ngân Đao cầm một chiếc ô đứng chờ sẵn ở cổng mặt trăng, thấy Diêu Điệp Ngọc đã hái đủ lá dâu, hắn bèn nói: “Tôi tiễn Diêu nương tử ra ngoài.”

“Yến đại nhân đâu rồi?” Diêu Điệp Ngọc bước đến bên cạnh tiểu đồng.

“Công tử vừa về nha môn rồi.” Ngân Đao mỉm cười đáp: “Tuần phủ đại nhân gửi công văn đến, ngài ấy phải đi xử lý.”

Diêu Điệp Ngọc không hỏi phải xử lý chuyện gì, chuyện của quan lớn tốt nhất nàng nên bớt tò mò, chỉ lẳng lặng đi theo Ngân Đao ra khỏi vườn cảnh. Lúc sắp quay người rời đi, nàng đột nhiên lên tiếng: “Thay ta cảm ơn Y-Yến đại nhân nhé.”

“Được.” Ngân Đao gật đầu, cười tủm tỉm hỏi: “Vậy ngày mai Diêu nương tử có đến nữa không?”

Vốn dĩ hôm nay nàng đã chẳng định đến đây hái lá dâu, Diêu Điệp Ngọc không cần suy nghĩ đã đáp: “Chắc là không…”

Nghe mấy chữ đầu, Ngân Đao đã biết câu trả lời của Diêu Điệp Ngọc không phải là điều mình muốn, hắn lập tức chen ngang:

“Công tử nói rằng, nếu sau này Diêu nương tử không cần lá dâu nữa thì ngài ấy sẽ cho người cải tạo vườn dâu tằm này thành một vườn mẫu đơn, bởi vì muội muội của công tử, chính là Li Nô nữ lang rất thích hoa mẫu đơn. Vài ngày nữa nữ lang sẽ đến đây tránh nóng, công tử đang nghĩ không biết có nên trồng cho muội muội một ít mẫu đơn hay không. Chẳng phải có câu thơ ‘gói muối đón được tiểu li nô [28]’ đó sao, mà công tử nhà tôi lại là người dí dỏm, ngài ấy muốn ‘trồng hoa đón tiểu Li Nô’. Nhưng công tử cũng nói, nếu Diêu nương tử cần những chiếc lá dâu này, vậy thì sẽ chọn một khu đất trống khác để trồng mẫu đơn. Haiz, cây dâu tằm ở đây mọc tốt tươi thế này, nếu không cần nữa thì thật là uổng phí.”

[28] Đây là một phong tục thời Tống. Thời đó, muối là thứ rất quý giá. Khi muốn xin một con mèo con về nuôi, người ta không xin không, mà phải mang một gói muối (đối với mèo nhà thường) hoặc một xâu cá (đối với mèo nhà giàu) đến làm “sính lễ” cho nhà chủ mèo mẹ.