Chương 37

Diêu Điệp Ngọc chạy một mạch, định quay về nha môn tìm Yến Hạc Kinh để hỏi vài chuyện. Chẳng may hôm nay ông trời không chiều lòng người, nàng chạy được nửa đường thì phía chân trời đã vang lên tiếng sấm ì ầm.

Chẳng mấy chốc, những giọt mưa to như hạt đậu bắt đầu lách tách rơi xuống. Nhưng may mắn thay, nàng lại gặp được Yến Hạc Kinh đang chuẩn bị đến vườn cảnh dạo chơi cho khuây khỏa.

Yến Hạc Kinh mắt tinh đã trông thấy Diêu Điệp Ngọc từ xa cùng chiếc giỏ tre đeo bên hông nàng, bên trong chỉ vỏn vẹn một cây kéo.

Diêu Điệp Ngọc đang đưa tay lên trán che mưa, hoàn toàn không nhìn thấy nam nhân ngay trước mặt. Ánh mắt nàng chỉ cúi gằm xuống, thấy phía trước có người nàng liền lách mình né sang một bên.

Yến Hạc Kinh bèn di chuyển bước chân, chắn ngang đường nàng: “Định đi hái lá dâu à?”

“A…” Vì chạy quá vội, suýt nữa thì Diêu Điệp Ngọc không dừng lại kịp khi bị chặn đường: “Yến đại nhân.”

“Ta nghe Tô công tử nói rồi, đi thôi.” Yến Hạc Kinh chẳng bận tâm mục đích thật sự của Diêu Điệp Ngọc là gì, chàng lặng lẽ đưa ô che trên đầu nàng, rồi thúc giục nàng đến vườn cảnh.

“T-Tôi không phải đi hái lá dâu.” Diêu Điệp Ngọc vội giải thích: “Tôi có chuyện muốn tìm Yến đại nhân ạ.”

Nghe vậy, Yến Hạc Kinh thoáng chút ngạc nhiên. Nhưng chàng thầm nghĩ, giờ này nàng tìm đến mình, chắc chắn chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, mười phần thì hết tám, chín phần là vì phu quân đang ở trong ngục tối. Nghĩ đến đây, Yến Hạc Kinh chẳng còn chút hứng thú nào: “Tìm ta hả? Vậy thì đến vườn cảnh đi, dù sao cô cũng phải hái lá dâu mà.”

“Tôi đã nói là không cần hái lá dâu rồi mà.” Câu nào của Yến Hạc Kinh cũng không rời khỏi hai chữ “lá dâu”, Diêu Điệp Ngọc bực bội vì đối phương không hiểu lời nàng nói.

“Cô có đất trồng dâu rồi sao?” Yến Hạc Kinh hỏi lại với vẻ mặt dửng dưng: “Vậy thì ta sẽ đổi vườn dâu tằm thành vườn mẫu đơn. Dù sao ta cũng không nuôi tằm, chẳng cần đến lá dâu làm chi.”

“Ấy!” Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc sốt ruột, bèn buột miệng nói mà chẳng kịp suy nghĩ: “C-Chưa có đất, vẫn cần lá dâu ạ.”

“Vậy thì đi thôi, nhân lúc mưa chưa nặng hạt.” Yến Hạc Kinh dời mắt đi, liếc nhìn người bán hàng rong bên cạnh.

“Thế Yến đại nhân đi trước đi ạ…” Diêu Điệp Ngọc khẽ hất cằm, ánh mắt dán chặt vào chiếc ô trên đỉnh đầu. Nàng và nam nhân trước mặt còn chưa thân thiết đến mức có thể đi chung một chiếc ô đâu. Nàng lặng lẽ lùi lại một bước, định bước ra ngoài ô để mặc cho mưa rơi.

Chỉ là Diêu Điệp Ngọc vừa lùi được ba bước, chiếc ô đang che trên đầu bỗng dưng hạ xuống sau lưng.

Nàng bị kẹp giữa Yến Hạc Kinh và chiếc ô, phía sau thì mát lạnh, phía trước lại nóng hừng hực, tiến thoái lưỡng nan. Diêu Điệp Ngọc chỉ biết khẽ ngửa người ra sau trong bối rối, thầm nghĩ giá như trên đời này có Thổ Địa thì tốt biết mấy.

Mới nói được vài câu, mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn, chẳng mấy chốc trên chiếc mũ ô sa của Yến Hạc Kinh đã lấm tấm những giọt nước nhỏ. Chàng không màng đến việc mình có bị ướt hay không, thấy Diêu Điệp Ngọc đã đứng yên không lùi nữa, chàng bèn chủ động tiến lên một bước, che ô lại trên đỉnh đầu hai người rồi ho khẽ một tiếng với Ngân Đao.

Ánh mắt Yến Hạc Kinh vẫn không rời khỏi người Diêu Điệp Ngọc. Ngân Đao nghe thấy tiếng ho, trong lòng thầm mắng một câu “tạo nghiệt”. Hắn lẳng lặng dúi chiếc ô của mình vào tay Diêu Điệp Ngọc, trên mặt thì cười hì hì nói: “Diêu nương tử cứ cầm ô của tôi che tạm đi.”

“Hả?” Ánh mắt Diêu Điệp Ngọc hết nhìn lên mặt Ngân Đao, lại chuyển sang gương mặt Yến Hạc Kinh. Tay nàng giơ lên, vừa muốn nhận lại vừa không dám.

“Tôi về nha môn lấy một chiếc là được.” Thấy nàng còn do dự, vì chuyện tốt của công tử nhà mình, Ngân Đao bèn nghiến răng nhét vội chiếc ô vào tay nàng. Xong xuôi, hắn lập tức quay người chạy thẳng về phía nha môn.

Diêu Điệp Ngọc còn chưa kịp phản ứng thì trong tay nàng đã có thêm một chiếc ô vẫn còn vương hơi ấm, mà đợi đến khi nàng định thần lại thì Yến Hạc Kinh đã rảo bước đi được mấy bước rồi.

Tay đang cầm ô của người khác, Diêu Điệp Ngọc không thể cứ thế lặng lẽ quay lưng bỏ đi được. Nàng bèn giậm nhẹ chân một cái, rồi đành bất đắc dĩ bước theo Yến Hạc Kinh.

“Yến đại nhân…” Diêu Điệp Ngọc bước theo kịp rồi gọi chàng, cẩn trọng cất tiếng dò hỏi: “Liệu cuối cùng vụ án của Chu Lục Liên có thể lật lại được không ạ?”

“Nếu lật lại được thì cô cũng muốn đến kêu oan sao?” Yến Hạc Kinh vẫn không dừng bước, nhưng vì muốn trông chừng người phía sau nên sải chân của chàng đã thu lại đôi chút.

“Không… Không phải.” Diêu Điệp Ngọc vội vàng giải thích: “Chỉ là tôi có chút lo lắng cho Chu Lục Liên thôi ạ.”

“Cô và nàng ta quen biết nhau à?” Yến Hạc Kinh vừa mải nghĩ về vụ án của Chu Lục Liên nên có phần lơ đãng.

Diêu Điệp Ngọc gật đầu, nhưng rồi chợt nhớ ra người đi phía trước không thể nhìn thấy, nàng đành phải lên tiếng: “L-Lúc trước khi vào nhà lao, tỷ ấy bị giam ở ngay đối diện tôi. Tỷ ấy vô tội.”

Nhắc đến chuyện này, Diêu Điệp Ngọc vẫn không khỏi cảm thấy mất mặt. Cứ mỗi một chữ thốt ra, hai má nàng lại nóng bừng, ửng đỏ thêm vài phần.

Lúc này Yến Hạc Kinh mới sực nhớ ra. Hôm đó vì muốn Diêu Điệp Ngọc dập tắt ý định “chịu tội thay chồng”, chàng đã nhẫn tâm đưa Diêu Điệp Ngọc vào nhà lao một ngày. Quả thật không ngờ nàng lại quen biết Chu Lục Liên từ đó: “Ta biết nàng ta vô tội.”

“Vậy là nhất định sẽ lật lại được án đúng không ạ?” Gương mặt Diêu Điệp Ngọc ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết, nàng vừa nhảy chân sáo vừa sáp lại gần bên cạnh Yến Hạc Kinh. Khổ nỗi Diêu Điệp Ngọc lại quên mất mình đang che ô, nên khi vừa tới gần, vành ô ướt sũng nước mưa đã thúc nhẹ vào lưng chàng.

Lưng áo Yến Hạc Kinh lập tức ướt sũng một mảng lớn. Diêu Điệp Ngọc giật nảy mình, vội nghiêng cán ô sang một bên: “Tôi xin lỗi.”

“Lật lại được.” Yến Hạc Kinh nhận ra mỗi khi trò chuyện về vụ án, dù trong lòng Diêu Điệp Ngọc vẫn còn sợ sệt nhưng lại nói nhiều hơn hẳn, thế nên chàng cũng vui lòng nói thêm với nàng vài câu.

“Có nhân chứng rồi thì có phải sẽ lật lại được án ngay lập tức không ạ?” Diêu Điệp Ngọc lại hỏi.

“Có nhân chứng rồi vẫn cần phải có vật chứng.” Yến Hạc Kinh đáp lời.

“Vật chứng mà ngài nói là chỉ điều gì?”

“Nếu đã nhìn thấy bọn họ dìm chết bé gái, ắt hẳn phải biết bé gái được chôn ở đâu. Chỉ cần nói ra được nơi chôn cất đứa bé thì đã được xem là một vật chứng.” Yến Hạc Kinh ngỡ rằng Diêu Điệp Ngọc chỉ đơn thuần hứng thú với vụ án, bèn kể hết những điều có thể nói ra cho nàng nghe.