Chương 36

Quả đúng như những gì Ngân Đao đã lo lắng, muốn lật lại vụ án này nào phải chuyện dễ dàng. Vì muốn giữ cho bằng được chiếc mũ ô sa trên đầu, những quan viên có liên quan đã đem hết những vụ án tồn đọng thường ngày không thể xử ngay được đưa đến nha môn Cửu Giang, hòng làm chàng phân tâm.

Yến Hạc Kinh từ nhỏ đã ngang ngược, đối với thứ mình muốn thì thế nào cũng phải giành cho bằng được. Nhưng chàng không hề nóng vội, chàng hiểu rằng muốn có được một thứ vốn không thuộc về mình thì phải chấp nhận hy sinh một vài thứ khác. Yến Hạc Kinh cũng thấm thía đạo lý khổ tận cam lai, thế nên con đường phía trước càng gian nan, trong lòng chàng lại càng dâng lên cảm giác hưng phấn.

Phụ tử Trương gia nhất thời căng thẳng, không tìm ra được lý do để giải thích tại sao lại nuôi đứa bé đến một tuổi hai tháng. Họ cứ ấp a ấp úng mãi, lập tức bị Chu Lục Liên giành lấy lời:

“Bẩm đại nhân, thực ra lúc đứa bé vừa mới chào đời, họ đã muốn dìm chết nó rồi. Bởi vì đứa bé sinh vào ngày mùng năm tháng Năm, mà mùng năm tháng Năm là tháng ác, dân gian có câu ‘sinh con trai thì hại cha, sinh con gái thì hại mẹ’. Thế nhưng dân phụ cho rằng, đó chẳng qua chỉ là lời đồn mê tín. Chính nhờ ngày trước tôi hết lòng che chở nên con bé mới giữ được mạng sống. Chỉ không ngờ rằng lòng dạ hiểm độc của họ vẫn chưa dứt, lại nhân lúc tôi về nhà mẹ đẻ mà ra tay. Đại nhân, họ cho rằng bé gái không may mắn nên tuyệt đối sẽ không sát hại con bé ngay trong nhà, chắc chắn là đã mang nó đến một nơi nào đó có nước để ra tay ạ.”

“Nói năng hàm hồ!” Chu Lục Liên vừa dứt lời, Trương Văn Tài đã gân cổ lên cãi lại: “Nếu ta thật sự muốn dìm chết con bé, tại sao phải đợi đến hơn một năm sau?”

“Là ngươi có lòng dạ muốn dìm chết con bé, làm sao mà ta biết được!” Đôi mắt Chu Lục Liên hoe đỏ, nàng ấy đáp trả.

“Đại nhân, vì để nuôi nấng đứa con này, ban ngày tôi đi cấy lúa, ban đêm lại dệt vải để trang trải thêm cho gia đình, chưa một ngày nào dám trễ nải. Con bé rất ngoan ngoãn, chẳng bao giờ quấy khóc, vậy mà họ lại không dung tha cho nó. Sau khi sát hại chính con cháu ruột thịt của mình, họ lại còn quay sang vu oan giá họa cho tôi.”

Trương Văn Tài tức đến hồ đồ, không chịu yếu thế, gã buông một câu: “Được, được lắm! Ả tiện phụ nhà ngươi nói ta dìm chết con bé, vậy ngươi có nhân chứng nào không? Nếu có một người dám đứng ra nói rằng đã tận mắt trông thấy ta dìm chết nó, ta sẽ lập tức nhận tội.”

Nghe đến đây, mi mắt Diêu Điệp Ngọc khẽ run lên, mũi chân nàng thoáng nhúc nhích, nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm bước ra để chứng thực rằng phụ tử Trương gia chính là kẻ đã dìm chết bé gái.

Nàng sợ hãi.

Dẫu vụ án này có lật lại được thì phụ tử Trương gia cũng chỉ phải ngồi tù một năm. Bọn họ hung ác tàn bạo, đến ngày được thấy lại ánh mặt trời, khó mà nói trước được liệu họ có tìm đến báo thù Diêu Điệp Ngọc, thậm chí là báo thù cả những người bên cạnh nàng hay không.

Nghĩ đến đây, Diêu Điệp Ngọc lặng lẽ rụt chân về.

Trương Nhất Nguyên thấy nhi tử mình hành động bốc đồng, sợ gã nói nhiều sai nhiều, lão bèn nhíu mày, một tay ôm lấy ngực ra vẻ đau đớn tột cùng, miệng rêи ɾỉ rồi ngã lăn ra đất giả vờ ngất xỉu.

Trương Nhất Nguyên đã sáu mươi ba tuổi, là một lão già tóc đã hoa râm. Lão vừa ngã xuống như vậy, đám dân chúng vây xem liền sợ hãi, bắt đầu ghé tai thì thầm bàn tán.

Có người nói vụ án này không cần truy cứu nữa, cứ đánh mỗi bên vài chục trượng là được. Lại có người bảo nếu cứ tiếp tục xét xử, vụ án dìm chết bé gái sẽ biến thành vụ án bức tử người già mất…

Khung cảnh nhất thời trở nên ồn ào hỗn loạn, Yến Hạc Kinh tỏ vẻ không vui. Sau khi gõ thước gỗ hai lần, chàng đành phải tạm dừng buổi thẩm vấn, cho người đưa Trương Nhất Nguyên xuống dưới trông chừng cẩn thận.

Buổi thẩm vấn tạm dừng, chẳng còn gì hay để xem nữa, đám dân chúng vây xem cũng dần tản đi.

Lòng Diêu Điệp Ngọc trĩu nặng, lặng lẽ bước theo sau Kim Nguyệt Nô.

Trên đường đi, Kim Nguyệt Nô liên tục thở dài mấy hơi: “Mấy hôm trước ta ra bờ sông giặt giũ, đang giặt thì bỗng có một cái xác trẻ sơ sinh trôi đến. Trước đây mỗi lần trông thấy ta đều sợ hãi, nhưng bây giờ thì quen rồi.”

“Có phải chuyện thế này sẽ ngày một nhiều hơn không?” Diêu Điệp Ngọc cất tiếng hỏi.

“Chắc là vậy.” Kim Nguyệt Nô đáp: “Nuôi một bé gái vừa tốn tiền bạc lại chẳng được tiếng thơm gì, chẳng có nhà thường dân nào muốn nuôi. Dù sao dìm chết bé gái sơ sinh cũng chẳng mang tội, ta còn tưởng Yến đại nhân có thể lật lại vụ án một cách suôn sẻ chứ. Nếu vụ án được lật lại thành công, biết đâu sau này chuyện dìm chết bé gái ở phủ Cửu Giang sẽ bớt đi phần nào… Đúng là tạo nghiệt mà, may sao ta lại sinh được nhi tử.”

“Nếu lật lại vụ án thành công thì sẽ bớt đi sao…” Diêu Điệp Ngọc lẩm bẩm một câu, vừa dứt lời, nàng bỗng sững người lại tại chỗ.

Kim Nguyệt Nô không hiểu vì sao nàng đột nhiên dừng bước: “Sao muội không đi nữa? Trật chân rồi à?”

“Nguyệt Nô tỷ tỷ, t-ta có chút chuyện cần tìm Yến đại nhân. Tỷ có thể giúp ta cho đàn tằm ăn được không?” Lúc này Diêu Điệp Ngọc vẫn không quên đàn tằm đang đói meo của mình. Sợ Kim Nguyệt Nô không đồng ý, nàng đành mặt dày, cất giọng ngọt ngào gọi một tiếng “tỷ tỷ tốt” rồi co cẳng chạy đi.