Chương 34

“Đúng vậy.” Kim Nguyệt Nô bĩu môi: “Muội cứ yên tâm, ta đâu có nói thật, chỉ bảo là có mấy tiền thôi. Bà ta nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì, cứ thế bỏ đi, chắc là sẽ không nghi ngờ gì nữa đâu. Mà dù có nghi ngờ cũng chẳng sao, muội cứ một mực quả quyết là chỉ có mấy tiền là được. Phu quân của muội thì đang ở trong ngục, muội với hắn lại chẳng có với nhau mụn con nào, cũng đã đến lúc phải tính toán cho bản thân mình rồi đấy.”

“Vâng.” Diêu Điệp Ngọc lơ đãng lắng nghe, lòng chẳng mảy may lo lắng cho tương lai của mình, mà ngược lại, nàng có phần lo cho Hi tỷ nhi hơn.

Nếu lời nói dối này bị phanh phui, chắc chắn Hi tỷ nhi sẽ bị mắng cho một trận té tát.

Đứng trước nghi môn chừng một tuần trà mà vẫn chưa nghe thấy tiếng đập thước gỗ vang lên, có vài người bận việc trong tay không thể kiên nhẫn chờ đợi nhân vật chính xuất hiện nên đành quay người rời đi. Kim Nguyệt Nô bèn kéo lấy tay Diêu Điệp Ngọc, hễ thấy chỗ nào có kẽ hở là lại len vào, từng chút từng chút một chen lấn lên hàng đầu.

Hai người vừa mới chen lên được phía trước thì Yến Hạc Kinh đã từ nhị đường bước ra. Ngay sau đó, Chu Lục Liên bị áp giải từ nhà lao vào trong công đường. Chẳng mấy chốc, phu quân của nàng ấy là Trương Văn Tài và cha chồng là Trương Nhất Nguyên cũng lộ diện, bị quan sai dẫn vào chính đường.

Ban đầu, ánh mắt của Diêu Điệp Ngọc chỉ dán chặt vào người Chu Lục Liên, nhưng đến khi Trương Văn Tài và Trương Nhất Nguyên xuất hiện, nàng như thể bị một tia sét đánh trúng giữa trời quang, toàn thân chết sững tại chỗ, không tài nào tin nổi vào mắt mình.

Chẳng phải hai người đó chính là những kẻ đã dìm chết bé gái mà nàng trông thấy trên đường về nhà đó sao?

Diêu Điệp Ngọc vội chớp mắt, rồi nheo cả hai mắt lại vì không thể tin nổi, đường nét trên hai gương mặt kia càng lúc càng hiện ra rõ mồn một. Nàng cho rằng có lẽ mình đã nhìn nhầm, bèn ngẩng đầu lên nhìn trời, rồi lại cúi gằm xuống nhìn mũi chân mình, một lúc sau mới đưa mắt nhìn vào trong công đường lần nữa.

Lần này, ánh mắt Diêu Điệp Ngọc vô tình chạm phải ánh mắt của Yến Hạc Kinh trước. Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ sắc mặt của chàng thế nào, con ngươi của nàng đã vội đảo xuống, tầm nhìn lại một lần nữa đáp xuống những người đang quỳ trên mặt đất.

Càng nhìn, Diêu Điệp Ngọc lại càng thêm chắc chắn. Dù có nhìn đi nhìn lại thế nào, hai gương mặt kia vẫn hoàn toàn trùng khớp với những kẻ trong trí nhớ.

Trong lòng Diêu Điệp Ngọc dấy lên một nỗi sợ hãi khôn tả, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, nàng vội siết chặt cánh tay Kim Nguyệt Nô, cất giọng run run: “Nguyệt Nô tỷ tỷ, có phải trong hai nam nhân đó, có một người mang vết sẹo trên mặt không?”

“Đúng vậy.” Kim Nguyệt Nô vốn chỉ nuôi tằm chứ không dệt vải, nên thị lực cũng chỉ như người bình thường. Nghe Diêu Điệp Ngọc hỏi vậy, nàng ấy bèn rướn cổ nhìn cho thật kỹ rồi đáp: “Cái người trẻ hơn ấy, trên má gã có một vết sẹo do đao chém, da non còn đang lồi cả lên kìa.”

Hai người này chính là những kẻ đã hãm hại bé gái mà nàng từng tận mắt chứng kiến! L*иg ngực Diêu Điệp Ngọc đập liên hồi như trống trận, những ngón tay đang bám trên cánh tay Kim Nguyệt Nô cũng bất giác siết chặt lại.

Mười ngón tay càng lúc càng siết chặt khiến Kim Nguyệt Nô chực quay đầu kêu lên một tiếng đau đớn. Nhưng khi trông thấy sắc mặt Diêu Điệp Ngọc trắng bệch như tờ giấy, hơi thở dồn dập trông như sắp phát bệnh, nàng ấy chẳng còn lòng dạ nào để ý đến cánh tay đau nhức nữa, bèn đưa tay sờ lên gò má của Diêu Điệp Ngọc, vội vàng hỏi: “Muội sao thế? Sắc mặt muội tái quá.”

“K-Không có gì, chỉ là ta thấy hơi nóng thôi.” Diêu Điệp Ngọc hít một hơi thật sâu rồi gượng nở một nụ cười.

Thấy gò má Diêu Điệp Ngọc dần hồng hào trở lại, Kim Nguyệt Nô bèn dời sự chú ý trở lại công đường.

Diêu Điệp Ngọc khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt lại hướng về hai nam nhân đang quỳ dưới công đường.

Trong lúc Diêu Điệp Ngọc dán chặt ánh mắt căm phẫn vào hai kẻ kia, cũng có người dán chặt ánh mắt lên người nàng. Nàng cảm thấy hai hàng lông mày nóng ran, sống lưng lại lạnh toát, trong lòng vô cùng khó chịu.

Diêu Điệp Ngọc cho rằng cảm giác khó chịu này là do nhìn thấy những kẻ ác nhân đã dìm chết bé gái sơ sinh nên mới khơi dậy nỗi sợ hãi trong lòng nàng, chứ không nghĩ ngợi gì thêm.

Khi tiếng thước gỗ vang lên rồi dứt hẳn, những người ban nãy còn đang rỉ tai bàn tán đều ngậm chặt miệng lại, không còn một tiếng xì xào nào nữa.

Yến Hạc Kinh im lặng một thoáng rồi nhìn xuống hai phụ tử Trương gia đang quỳ dưới công đường: “Ngẩng đầu lên nhìn bản quan.”

Giọng nói vừa dứt, hai phụ tử Trương gia và Chu Lục Liên cùng ngẩng đầu nhìn Yến Hạc Kinh.

Yến Hạc Kinh hỏi tiếp: “Bé gái sơ sinh đó bao nhiêu tuổi?”

“Bẩm đại nhân, mới được một tuổi hai tháng ạ.” Trương Văn Tài suy nghĩ một lát rồi đáp.

“Theo như bản quan điều tra được, đứa trẻ của Chu thị không gầy gò, cũng chẳng yếu ớt, mặt mày lại bụ bẫm đáng yêu, chắc chắn đã được chăm sóc vô cùng cẩn thận. Thế mà các ngươi lại nói vì Chu thị keo kiệt, không muốn sau này tốn của hồi môn cho con gái nên nàng ta mới ra tay dìm chết nó.”

Yến Hạc Kinh lật giở hồ sơ vụ án, cất giọng đanh thép hỏi: “Nhưng nếu đúng là như vậy, thế thì tại sao lại phải tốn công tốn sức nuôi nấng đứa bé đến một tuổi hai tháng rồi mới ra tay?”