Chương 33

“Có phải là Chu Lục Liên ở huyện Đức An không?” Mới hôm qua Diêu Điệp Ngọc còn đang băn khoăn không biết đến bao giờ vụ án này mới được giải quyết, chẳng ngờ hôm nay đã đưa ra xét xử công khai. Trong một thoáng mơ hồ, nàng quên bẵng cả việc quan trọng cần làm, đôi chân vô thức rảo bước theo dòng người đang đổ về phía nha môn.

“Đúng rồi đấy, nhưng chắc cũng có một bộ phận người đến là để xem Yến đại nhân trông ra sao, nghe đồn ngài ấy có dung mạo vô cùng tuấn tú.” Người nọ cười đáp: “Tiểu trùng nương tử cũng định đến nha môn à?”

Diêu Điệp Ngọc gật đầu: “Ta cũng đến xem thử một chút.”

Diêu Điệp Ngọc đến muộn nên bị kẹt cứng ở ngay cổng nghi môn, không tài nào nhúc nhích được. Nàng cố kiễng chân lên cao nhưng vẫn chẳng thể nhìn thấy quang cảnh bên trong chính đường. May sao trong lúc đang cố len lỏi vào trong, nàng tình cờ gặp được Kim Nguyệt Nô cũng đến đây hóng hớt.

Kim Nguyệt Nô đến sớm hơn một chút nên đã chen được vào một vị trí tốt ở phía trước. Nàng ấy mắt tinh, vừa trông thấy Diêu Điệp Ngọc bị đám đông chèn ép đến thở không ra hơi thì lập tức bật cười, đoạn rướn người vươn tay kéo nàng lại gần: “Này, làm ơn tránh ra một chút, ta đã giữ chỗ cho muội ấy rồi.”

Nghe Kim Nguyệt Nô nói vậy, những người đứng phía trước bèn hơi nghiêng người, chừa ra một khe hở nhỏ.

Diêu Điệp Ngọc phải mất sức hết chín trâu hai hổ mới chen được đến bên cạnh Kim Nguyệt Nô. Vừa thấy nàng, Kim Nguyệt Nô đã để ý ngay đến chiếc giỏ tre trên tay nàng, bèn ngờ vực hỏi: “Muội vừa đi hái dâu về đấy à? Hay là đang chuẩn bị đi?”

“Ối trời!” Nghe Kim Nguyệt Nô nhắc, Diêu Điệp Ngọc mới sực nhớ ra mình định đi đâu: “Lũ tằm của ta đã tỉnh giấc từ nửa đêm qua rồi, thế mà sáng nay ta lại ngủ quên mất, đến giờ chúng nó vẫn chưa có gì bỏ vào bụng.”

Dứt lời, Diêu Điệp Ngọc xoay người định rời đi, nhưng Kim Nguyệt Nô đã vội níu tay áo nàng lại, nói: “Này, muội vội vàng làm gì chứ, tằm nhà ta đã bắt đầu nhả tơ làm kén từ hôm qua rồi, không cần ăn lá dâu nữa đâu. Lát nữa muội cứ qua ruộng dâu của ta hái một ít là được.”

“Thật chứ ạ?” Nghe nói có thể đến hái lá dâu, Diêu Điệp Ngọc mừng rỡ ra mặt, đôi mày giãn ra, miệng cười tươi rói: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Bên trong chính đường vẫn chưa thấy bóng dáng của Yến Hạc Kinh, nhưng những người có liên quan đến vụ án của Chu Lục Liên thì đều đã có mặt đông đủ, đang đứng chờ sẵn ở đó.

Thấy trong công đường vẫn chưa có quan trên, đám người vây xem cũng bạo gan hơn, bắt đầu xì xào bàn tán: “Trên người mấy vị công tử thiếu gia kia toàn là mùi tiền, dù có làm quan cũng chẳng gột sạch được cái thói ăn chơi trác táng đâu. Ta thật muốn xem thử rốt cuộc vị Tri phủ mới đến này có thể đứng ra bênh vực cho dân chúng hay không.”

“Bênh vực cái gì? Rõ ràng là vẽ chuyện, rảnh rỗi không có việc gì làm mới đi truy cứu xem rốt cuộc đứa bé đó là bị ai dìm chết, tìm ra rồi thì được ích gì? Chuyện này cũng đâu có phạm vào vương pháp, thà để thời gian đó đi xử lý cái vụ tiệm Lục Trần bán hạt giống thối còn hơn.”

“Vốn dĩ vị Tri phủ đại nhân kia cũng chẳng muốn thụ lý vụ án này đâu nhỉ, nhưng ai mà ngờ Chu thị này lại to gan đến thế, dám vượt cấp để tố cáo, còn làm ra cái chuyện chặn kiệu kêu oan.”

Tuy miệng đám đông vây xem nói là đến coi xử án, nhưng thực chất chẳng khác nào đến xem trò cười. Nghe những lời bàn tán ấy, lòng Diêu Điệp Ngọc không khỏi lo lắng đến toát mồ hôi hột thay cho Chu Lục Liên và Yến Hạc Kinh.

Vẻ mặt Kim Nguyệt Nô đăm chiêu, ghé sát vào tai Diêu Điệp Ngọc thì thầm: “Tuy Vị Yến đại nhân này là một công tử bột, nhưng vừa mới nhậm chức đã bằng lòng lật lại vụ án cho Chu phụ, lại còn lặn lội lên tận kinh thành để lấy hồ sơ, xem ra cũng là một người tốt. Bởi vậy nên ban đầu ta mới có ý định bảo muội đến trước mặt Yến đại nhân xin chịu tội thay chồng. Ôi chao, nào ngờ tính khí của Yến đại nhân lại quái gở đến thế.”

“Ừm…” Đầu óc Diêu Điệp Ngọc cứ ong ong cả lên, hễ nhớ lại cái ngày bị tống vào nhà lao là hai gò má nàng lại nóng bừng. Nàng đáp lại một cách gượng gạo: “Có lẽ hôm ấy tâm trạng của Yến đại nhân không được tốt thôi.”

Kim Nguyệt Nô chẳng hề nhận ra dáng vẻ khác thường của Diêu Điệp Ngọc, nói xong, nàng ấy chợt nhớ ra một chuyện, lập tức hạ giọng xuống thấp hơn mấy phần:

“Sáng nay mẹ chồng muội có đến tìm ta hỏi tiền công là bao nhiêu đó. Bà ta đã tìm đến hỏi, vậy tức là muội đã không nói thật với mẹ chồng về số tiền công rồi, phải không? Mới một ngày không gặp mà cô nương ngốc nhà muội cũng có lúc lanh lợi ra được một lần cơ đấy.”

“Mẹ chồng ta đã hỏi tỷ ư?” Diêu Điệp Ngọc thoáng chút bực bội. Rõ ràng chuyện học phí của Tô ca nhi đã được giải quyết ổn thỏa rồi, Lữ Sĩ Phương còn cần dùng tiền vào việc gì nữa cơ chứ?