“Hôm nay mẹ và nhà Phúc ca nhi đã cãi nhau một trận to về chuyện học hành.”
Hi tỷ nhi cúi đầu đáp khẽ: “Thúc thúc và thẩm thẩm muốn cho Phúc ca nhi đến thư quán của Vạn tiên sinh để học, nhưng thư đường đã đủ người rồi. Nếu năm nay đệ đệ không vào được thư đường thì Phúc ca nhi sẽ được đi học. Để cho Phúc ca nhi được đi học, họ đã mang hai lượng bạc qua đây. Mẹ vốn đã ghét nhà thúc thúc, tuyệt đối không thể nào nhượng bộ được. Sau đó mẹ cứ lẩm bẩm rằng dù có phải bán hết vải lụa của mình, trả lại tiệm giấy của ca ca cũng phải cho đệ đệ đi học. Mẹ còn nói sau này dù có nghèo đến đâu, lúc dùng bữa ở chính đường cũng phải có món mặn, không thể để nhà thúc thúc coi thường được nữa. Rồi sau đó mẹ lại đến hỏi muội xem tẩu tẩu đến chỗ Yến đại nhân thì kiếm được bao nhiêu tiền công. Muội không dám nói thật, sợ tẩu vất vả mấy ngày trời mà chẳng nhận được một đồng nào.”
Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc mới bừng tỉnh ngộ, thảo nào Lữ Sĩ Phương nhất quyết không chịu nhượng bộ, hóa ra là vì sĩ diện. Vậy thì hồi đó bà ta không chịu cùng nàng đến phủ quan để kể khổ cầu xin với Yến Hạc Kinh cũng chính là vì sợ nhà Hàn Tiện Ngu biết được sẽ cười chê.
Diêu Điệp Ngọc cười khổ một tiếng đầy bất đắc dĩ, đoạn xoa đầu Hi tỷ nhi rồi nói: “Tẩu biết rồi, không sao đâu, rồi ngày tháng sẽ khấm khá hơn.”
Hi tỷ nhi nói dối, cũng có lòng riêng của mình.
Lữ Sĩ Phương đối xử với cô bé rất lạnh nhạt, ngày thường chỉ quan tâm đến Tô ca nhi. Từ sau khi Lữ Bằng vào ngục, chỉ có Diêu Điệp Ngọc quan tâm chăm sóc cô bé, vì vậy so với mẹ ruột, cô bé lại thân thiết với người tẩu tẩu Diêu Điệp Ngọc này hơn. Thế nên, Hi tỷ nhi không muốn số bạc mà Diêu Điệp Ngọc vất vả kiếm được đều dùng hết cho Tô ca nhi.
Chút chuyện này Diêu Điệp Ngọc nhìn thấu cả, nhưng lại không cho rằng cô bé có lỗi gì, dù sao Hi tỷ nhi cũng mới mười tuổi.
…
Về tiền học phí của Tô ca nhi, cách duy nhất Diêu Điệp Ngọc có thể nghĩ ra là trả theo tháng. Một năm cần một lượng một tiền, vậy chia ra mỗi tháng chỉ cần trả một tiền là được.
Chia nhỏ ra trả thì nàng có thể gánh vác nổi. Bây giờ lúc rảnh rỗi, Diêu Điệp Ngọc sẽ đến tiệm may phụ giúp làm một ít việc kim chỉ. Lại được một nương tử quen biết ở Tô Châu giới thiệu, dựa vào mối quan hệ và đôi tay khéo léo, nàng nhận vải Vưu Đôn từ tiệm vớ mùa hè ở phủ Tùng Giang về nhà làm vớ, kiếm thêm chút thù lao.
Nếu chăm chỉ, một tháng Diêu Điệp Ngọc có thể kiếm được một lượng bạc, còn lười biếng hơn thì cũng được bảy tám mươi văn, đủ để mua không ít dầu muối tương giấm.
Nghĩ ra cách, sáng sớm hôm sau Diêu Điệp Ngọc lập tức đến thư quán tìm Vạn Bảo Lương.
Ban đầu, nàng sợ một cử nhân như Vạn Bảo Lương sẽ không đồng ý, nên Diêu Điệp Ngọc tỏ ra hết sức cẩn trọng. Nàng còn bằng lòng trả thêm một tiền xem như tiền lãi, tổng cộng là một lượng hai tiền, vậy mỗi tháng sẽ trả một tiền.
May thay, Vạn Bảo Lương không phải là người coi tiền như mạng. Thấy Diêu Điệp Ngọc túi tiền eo hẹp, giật gấu vá vai, ông ấy không hề đắn đo mà đồng ý ngay, lại còn không nhận một đồng tiền lãi nào.
Diêu Điệp Ngọc rưng rưng nước mắt cảm tạ. Đợi đến giờ hẹn, nàng lập tức đi đến trạch viện của Yến Hạc Kinh để may y phục.
Thế nhưng hôm nay nàng không vào được trong trạch viện. Ngân Đao nói rằng Yến Hạc Kinh chê số vải sa lụa hiện có chưa đủ mỏng nhẹ nên đã cho người từ kinh thành gửi mấy tấm khác về, phải năm ngày sau mới tới. Vì vậy, năm ngày nữa hãy quay lại trạch viện để may y phục là được.
Diêu Điệp Ngọc thầm nghĩ đúng là kẻ kỳ quặc, nàng không nán lại thêm mà rời đi ngay.
Chuyện học phí của Tô ca nhi đã được giải quyết ổn thỏa. Ngay trong ngày hôm đó, khi Diêu Điệp Ngọc trở về nhà, nàng lại một lần nữa trốn trong phòng ngủ, âm thầm để mặc cho nước mắt tuôn rơi ướt đẫm cả khuôn mặt.
Khóc một trận cho thỏa, lòng nàng cũng nhẹ nhõm đi ít nhiều. Lau khô những giọt lệ còn vương trên má, Diêu Điệp Ngọc ngả mình xuống sạp rồi chìm vào giấc ngủ.
Trước khi thϊếp đi, trong đầu nàng bất chợt hiện lên hình ảnh của Chu Lục Liên đang ở trong nhà lao. Không biết đến bao giờ vụ án của nàng ấy mới có kết quả…
Diêu Điệp Ngọc ngủ một giấc say sưa quên cả trời đất, mãi cho đến khi trời đã sáng bảnh.
Nàng choàng mở mắt, thấy ánh nắng ban mai đã rọi khắp khung cửa sổ, thì ra đã là giờ Tỵ hai khắc (9h30). Ánh sáng chói lòa khiến Diêu Điệp Ngọc giật mình kinh hãi, hồn phách như bay đi mất mấy phần.
Nàng chẳng kịp chải chuốt tử tế, vội vàng tất tả chạy vào phòng tằm để xem lũ tằm. Quả nhiên, đã có đến tám phần lũ tằm tỉnh giấc sau kỳ ngủ, đang ngơ ngác ngọ nguậy cái đầu nhỏ tìm lá dâu.
“Thôi chết rồi, chết rồi, các ngươi đợi ta một chút!” Diêu Điệp Ngọc xót ruột không nỡ để lũ tằm phải chịu đói. Nàng vội hấp lại mấy cái bánh bao cho Lữ Sĩ Phương, Hi tỷ nhi và Tô ca nhi dùng làm bữa sáng, còn bản thân thì để bụng đói meo cứ thế lao thẳng ra ngoại thành.
Hôm nay, khu chợ đông vui tấp nập lạ thường, đường sá chen chúc toàn người là người, đầu người san sát. Diêu Điệp Ngọc bị kẹt cứng giữa biển người gần như không thể nhúc nhích, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Diêu Điệp Ngọc đang nóng lòng muốn ra khỏi thành, nàng khép nép co người lại, hỏi một người đứng cạnh: “Sao hôm nay lại đông người thế này? Mọi người đều đi đâu vậy?”
“Tất cả đều đến nha môn xem náo nhiệt cả đấy.” Người nọ đáp lời: “Là vụ án Chu phụ dìm chết bé gái sơ sinh năm ngoái, nghe nói hôm nay Yến đại nhân sẽ mở phiên tòa xét xử công khai. Ai nấy đều tò mò không biết lần xử lại này sẽ định tội và kết án ra sao, thế nên người có việc hay không có việc cũng đều đổ xô đến xem. Ngài ấy vừa mới nhậm chức đã lật lại một vụ án oan khuất như vậy, lại còn cất công lên tận kinh thành để lấy hồ sơ vụ án nữa chứ, nên ta cũng thấy tò mò lắm.”