Lữ Sĩ Phương sinh được ba người con, trưởng tử Lữ Bằng không phải là người có năng khiếu học hành, dùi mài kinh sử hơn mười năm cũng chỉ là một gã đồng sinh [26]. Còn thứ nữ Hi tỷ nhi thì dăm ba năm nữa là phải gả đi, con gái lớn không giữ được trong nhà. Đã không giữ được thì cũng chẳng cần phải dốc lòng dốc sức vào làm gì, chỉ cần cho nó miếng cơm ăn, lớn lên gả cho người ta là được rồi.
[26] Đồng sinh là danh hiệu dành cho người đã đăng ký tham gia kỳ thi cấp huyện và kỳ thi cấp phủ, nhưng chưa vượt qua kỳ thi cấp tỉnh, tức chưa đỗ tú tài.Lữ Sĩ Phương một lòng muốn làm rạng danh tổ tông, cũng ôm ấp hy vọng con trai hóa rồng. Sau khi Lữ Bằng vào tù, bà ta dồn hết mọi kỳ vọng lên người Tô ca nhi, không muốn con mình phải thua kém người khác trên con đường học vấn.
“T-Trời đổ mưa rồi.” Nghe những lời của Lữ Sĩ Phương, trong lòng Diêu Điệp Ngọc dấy lên một nỗi không vui. Cõi lòng nàng bỗng nhiên thắt lại, nhói lên một nỗi chua xót tựa như có hàng vạn mũi kim chi chít đâm vào. Nhưng nỗi đau này nào có thể tỏ cùng ai, Diêu Điệp Ngọc chỉ đành lặng lẽ âm thầm chịu đựng, buồn bã cúi gằm mặt xuống.
“Tiệm giấy của A Bằng ca ca nằm ở vị trí đắc địa, có biết bao nhiêu người đang nhòm ngó… Không thể dẹp được đâu ạ. Hơn nữa khế ước đã ký ba năm, nay mới là năm thứ hai. Vả lại, con cũng có thể dùng tiệm đó để tạm thời buôn bán vài thứ khác, còn tiền học của Tô ca nhi thì con sẽ tìm cách xoay xở.”
Lữ Bằng bị tống vào ngục chịu tội chưa được bao lâu thì đã bị phán tử hình, đợi đến mùa thu sẽ hành quyết. Thế nhưng, Diêu Điệp Ngọc vẫn một mực ngây thơ, luôn tin rằng chuyện này vẫn còn đường xoay xở, và niềm hy vọng ấy chính là những trận mưa này.
Chỉ cần năm nay không còn khô hạn, khí hậu ấm áp ẩm ướt giúp cho hoa màu tươi tốt trở lại, thì nhất định Lữ Bằng cũng như những người vì trộm hạt giống mà ngồi tù khác có thể trở về bình an vô sự.
“Con cứ tự mình liệu tính đi, miễn sao đừng làm lỡ dở việc học của Tô ca nhi là được.” Mấy tháng nay, trông Lữ Sĩ Phương già đi rất nhiều, giọng nói cũng không còn sang sảng như trước nữa. Bà ta phất tay, nhất quyết không nhượng bộ:
“Dù thế nào đi nữa, Tô ca nhi nhất định phải đến thư quán của Vạn tiên sinh để theo học. Ba năm ông ấy mới nhận học trò một lần, nếu năm nay Tô ca nhi không đi thì phải đợi thêm hai năm nữa. Đến lúc đó, ai mà biết được trong thư quán liệu có còn chỗ cho Tô ca nhi nhà chúng ta hay không.”
Dường như lời này có ẩn ý, hẳn là đang nhắm đến Phúc ca nhi nhà thúc thúc. Diêu Điệp Ngọc bèn vờ như không hiểu, mi mắt khẽ cụp xuống, chẳng đáp lời.
Lữ Sĩ Phương tin vào câu “Thà chữa bệnh cho một trăm nam nhân, còn hơn chữa cho một nữ nhân”. Bản thân bà ta cũng là đàn bà, nhưng lại khinh miệt lời nói của phái nữ, cho rằng lời họ nói có thể khiến đất bằng nổi sóng gió, nên bà ta nhất quyết không chịu nhượng bộ.
Lữ Sĩ Phương là bậc trưởng bối, Diêu Điệp Ngọc cũng không tiện nói thêm gì. Nàng vốn nghĩ rằng nếu bà ta chịu lùi một bước thì số bạc tiết kiệm được cũng có thể cho Hi tỷ nhi đến thư quán học vài năm để mở mang kiến thức. Nhưng thái độ của Lữ Sĩ Phương quá kiên quyết, nàng đành phải tạm gác ý định cho Hi tỷ nhi đi học lại, bụng bảo dạ đợi ngày nào hoàn cảnh khấm khá hơn sẽ đưa cô bé đến trường cũng chưa muộn.
Ba ngày sau vẫn còn được nhận tiền công, nhưng chút tiền công này nào có thấm vào đâu. Chỉ riêng tiền thuê nhà đã mất ba lượng năm tiền, nộp xong tiền thuê nhà và tiền học cho Tô ca nhi, trong tay nàng chỉ còn lại hơn hai lượng một chút, làm sao đủ cho một gia đình bốn miệng ăn chi tiêu.
Lúc trở về phòng ngủ, Diêu Điệp Ngọc mắt hoe đỏ ngồi dưới ánh nến mà liên tục thở dài, tay day day thái dương tìm cách xoay xở. Dù cuối cùng trong tay còn lại bao nhiêu, nàng cũng phải trích ra một lượng để biếu mẹ đẻ tỏ lòng hiếu thảo. Số bạc còn lại quả thực không đủ dùng, có lẽ đành phải đem cây trâm đi cầm vậy.
Diêu Điệp Ngọc vừa dứt tiếng thở dài thứ năm thì tiếng gõ cửa cốc cốc khe khẽ vang lên.
Hi tỷ nhi tắm rửa xong xuôi bèn lén lút đến gõ cửa: “Tẩu tẩu, là muội đây.”
“Khóa không cài đâu, muội vào đi.” Diêu Điệp Ngọc lau đi hơi ẩm nơi khóe mắt.
Hi tỷ nhi dè dặt đẩy cửa bước vào, rón rén đi đến trước mặt Diêu Điệp Ngọc, dáng vẻ hệt như một đứa trẻ vừa phạm lỗi: “Tẩu tẩu, vốn dĩ muội không định nói chuyện tiền công với mẹ đâu. Nhưng mẹ lại nghe người khác đồn rằng tẩu đến nhà Yến đại nhân may vá, thế là mẹ bèn đến gặng hỏi muội tiền công được bao nhiêu…”
“Ta không trách muội. Chuyện này dù muội không nhắc, ta cũng sẽ thưa lại với mẹ. Nhưng sao muội lại nói dối mẹ là một ngày được mười ba tiền thế?”
Diêu Điệp Ngọc mỉm cười, dịu dàng nắm lấy tay Hi tỷ nhi, kéo cô bé lại ngồi cạnh mình. Nương theo ánh trăng, nàng nhìn kỹ gương mặt Hi tỷ nhi, thấy hàng mi cô bé vẫn còn đẫm nước, vành mắt ửng đỏ, rõ ràng là dấu vết của việc vừa mới khóc xong.