Vì sợ mèo, cũng là để tiết kiệm chút bạc nên sau khi nuôi tằm Diêu Điệp Ngọc đã không rước một chú mèo nào về nhà. Nàng dệt một tấm vải màn lưới dày mà thoáng khí, phủ lên nong tằm để phòng sâu bọ. Còn về cách ngăn lũ chuột ranh ma ăn vụng tằm thì cũng đơn giản thôi, nàng mua mấy bức tượng mèo bằng gốm màu đặt ở cửa phòng tằm.
Sau đó, mỗi ngày trước khi tắt đèn lên giường đi ngủ, nàng lại bảo Hi tỷ nhi lấy chăn trùm kín đầu, rồi đi quanh bốn góc phòng nuôi tằm giả tiếng mèo kêu mấy tiếng để dọa cho lũ chuột đang chực chờ chui ra khỏi hang kiếm ăn phải khϊếp sợ.
Chỉ là có những con chuột tinh ranh quá đỗi khôn ngoan, biết tỏng mấy bức tượng gốm kia chẳng phải mèo thật, còn tiếng kêu cũng chỉ là do người giả giọng mà thôi, nên chúng sẽ mò đến ăn tằm vào lúc đêm hôm khuya khoắt, giữa canh ba gió lộng. Thế nên, mỗi khi hè về, Diêu Điệp Ngọc đành phải kê một chiếc sạp tre nhỏ ngay cạnh nong tằm để ngủ.
Ngủ cạnh nong tằm cứ phập phồng lo sợ, lúc nào cũng canh cánh trong lòng nỗi lo chuột bọ xuất hiện, thành ra chẳng thể nào chợp mắt cho yên. Diêu Điệp Ngọc bất giác sờ lên ống tay áo nặng trĩu của mình, thầm nghĩ rằng trước khi mùa hạ kịp đến, nàng có thể rước một chú mèo chuyên bắt chuột về nhà.
Kiếm được một lượng tám tiền, Diêu Điệp Ngọc nào dám tiêu pha hoang phí. Trên đường về nhà, nàng vừa đi vừa lẩm nhẩm tính toán những khoản cần dùng đến bạc: tiền thuê cửa hàng giấy và thuế má của nha môn phải nộp, tiền học của Tô ca nhi cũng phải chuẩn bị trước, rồi một thời gian nữa, lễ tảo mộ tiết Thanh minh cũng tốn một khoản bạc…
Tiền học của Tô ca nhi có hơi nhiều, hay là năm nay cứ để cậu bé theo học ở thư quán của thầy tú tài trước đã… Hi tỷ nhi cũng ham đọc sách, không biết mẹ chồng có nỡ lòng cho cô bé cùng đến thư quán hay không.
Một lượng tám tiền này nghe thì nhiều, nhưng thực chất lại chẳng thấm vào đâu so với tiền thuê nhà và thuế má phải nộp cho nha môn. May mà Diêu Điệp Ngọc vẫn còn có thể nhận được khoản tiền một lượng tám tiền này thêm hai đến ba lần nữa. Nghĩ đến đây, hình ảnh của Yến Hạc Kinh trong lòng nàng bỗng chốc lại biến thành một người tốt.
Khi về đến nhà, mặt trời vẫn chưa ngả bóng về tây. Diêu Điệp Ngọc cảm thấy không quen với mùi trầm hương còn vương trên người nên đã thay một bộ y phục sạch sẽ rồi mới vào phòng nuôi tằm xem xét lũ tằm một lượt. Thấy không có gì bất thường, nàng mới yên tâm xuống bếp nấu cơm.
Trong bữa cơm tối, Lữ Sĩ Phương bỗng nhắc đến chuyện đi học của Tô ca nhi: “Hôm nay có phải con đã đến nhà Yến đại nhân để may quan phục không? Hi tỷ nhi nói mỗi ngày được trả tiền công mười ba tiền… Chỉ cần làm hai ngày là đủ tiền học cho Tô ca nhi rồi.”
Lời vừa dứt, Hi tỷ nhi lập tức chột dạ. Cô bé vội cúi gằm mặt xuống bát cơm, chân khẽ khều nhẹ vào chân Diêu Điệp Ngọc.
Nghe nói tiền công chỉ có mười ba tiền, Diêu Điệp Ngọc theo phản xạ định lên tiếng đính chính. Nhưng khi nghe vế sau, dường như nàng đã hiểu ra vì sao Hi tỷ nhi lại nói dối.
Hi tỷ nhi nói dối là vì muốn nàng giữ lại một ít bạc cho riêng mình. Nếu nói thật là một lượng tám tiền, e rằng chính nàng cũng chẳng giữ lại được một đồng nào. Diêu Điệp Ngọc mím môi, suy nghĩ giây lát rồi quyết định không nói ra sự thật. Nàng bèn bàn với Lữ Sĩ Phương:
“Thưa mẹ, năm nay nhà ta túng thiếu, hay là cứ để Tô ca nhi theo học ở thư quán của thầy tú tài một năm trước đã. Đợi sang năm khi kinh tế khấm khá hơn, chúng ta hẵng cho đệ ấy đến thư quán của Vạn cử nhân theo học sau.”
Thầy dạy vỡ lòng hiện tại của Tô ca nhi là Vạn Bảo Lương.
Vạn Bảo Lương là một cống sĩ [25], không ra làm quan mà trở về quê nhà ở phủ Cửu Giang để mở thư quán. Ông ấy học rộng tài cao, kinh thư uyên bác, danh tiếng vang xa, chỉ nhận hai mươi học trò, tiền học mỗi năm thu vào tới ba mươi lượng.
[25] Vào thời Minh, cống sĩ là danh hiệu tạm thời của những người đã đỗ kỳ thi Hội, và đủ điều kiện tham gia thi Đình để được bổ nhiệm chính thức.Ba mươi lượng, tính ra mỗi học trò một năm phải đóng khoảng một lượng một tiền. Trước khi Lữ Bằng phải vào tù, khoản một lượng một tiền này đối với gia đình Diêu Điệp Ngọc cũng không phải là gánh nặng gì quá lớn. Nhưng bây giờ đến cơm ăn còn chẳng đủ, lấy đâu ra tiền dư mà đóng khoản học phí này?
Trong khi đó ở thư quán của thầy tú tài, một năm mỗi học trò chỉ phải đóng tiền học phí là hai tiền. Diêu Điệp Ngọc chỉ cần thức khuya dậy sớm, dệt vải trong khoảng mười ngày nửa tháng, làm ra một tấm vải gai mùa hạ là có thể kiếm đủ hai tiền học phí này.
Tiền học thầy tú tài thu không cao, nhưng ông ấy lại là người có thực tài, biết khéo léo dẫn dắt, dạy dỗ có phương pháp, đã đào tạo ra không ít học trò giỏi. Diêu Điệp Ngọc tin rằng cho dù Tô ca nhi theo học ở đó thì cũng có thể thành tài.
Lữ Sĩ Phương nghe xong, đôi mày lập tức chau lại, lòng vô cùng bất bình trước lời đề nghị của Diêu Điệp Ngọc. Thầy dạy vỡ lòng đối với một đứa trẻ mới bắt đầu học chữ quan trọng biết nhường nào! Phu quân của bà ta là một gã tú tài chẳng có lấy một giọt mực trong bụng, đến thơ Đường thơ Tống cũng không thuộc nổi vài bài.
Bởi phu quân bất tài vô dụng như vậy, nên Lữ Sĩ Phương cho rằng tất cả tú tài trên thế gian này đều là hạng văn nhân rỗng tuếch, mở miệng ra là chỉ toàn những lời sáo rỗng, nếu để họ dạy dỗ trẻ nhỏ thì thật là tai hại.
“Bây giờ Tô ca nhi là nam đinh duy nhất trong nhà rồi, cũng chẳng biết A Bằng có còn sống mà trở về hay không, chi bằng chúng ta dẹp cái tiệm giấy trên phố đi thì hơn.”