Trên đường trở về phủ Cửu Giang, Diêu Điệp Ngọc cứ mãi băn khoăn không hiểu vì sao tấm vải mình dệt ra lại nặng như vậy. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, mãi cho đến hai tháng sau mới biết được nguyên do.
Khi về đến phủ Cửu Giang thì đã là tháng Năm.
Trời tháng Năm ở phủ Cửu Giang vẫn chưa có cái nóng oi ả đến mức khiến người ta choáng váng đầu óc, nhưng năm nay mưa lại hiếm hoi vô cùng, tựa như có con rồng hư nào đó đang cai quản việc làm mưa vậy.
Tháng Tư vốn là mùa mưa phùn lất phất, vậy mà gần như chẳng có lấy một giọt mưa nào rơi xuống. Vầng Kim Ô [5] mọc ở đằng đông lặn ở đằng tây đã không quản nhọc nhằn hơn hai tháng ròng, liên tục dùng ánh nắng ấm áp của mình để sưởi ấm cho mặt đất.
[5] Vầng Kim Ô hay con quạ vàng là một hình tượng thần thoại cổ đại, dùng để chỉ Mặt Trời.
Ánh nắng chiếu rọi đến mức đất đai khô cằn nứt nẻ, vạn vật chìm trong vẻ ủ rũ, tiêu điều.
Vì ít mưa nên những cây dâu tằm vốn ưa ẩm ướt và mát mẻ không còn xanh mơn mởn như trước nữa, nhìn qua chỉ thấy toàn là lá khô quắt queo, héo úa chẳng còn chút sức sống.
Ngày nào Diêu Điệp Ngọc cũng mang bộ mặt ủ dột, vai đeo chiếc giỏ tre ra ngoại thành hái lá dâu. Trước đây nàng chỉ cần hái độ hai khắc là giỏ đã đầy ắp, còn bây giờ hái đến nửa canh giờ, lựa tới lựa lui mà giỏ vẫn chẳng đầy.
Phủ Cửu Giang vốn không phải là nơi mưu sinh bằng nghề dệt vải nuôi tằm, không giống như những vùng Tô Châu, Hàng Châu, nơi mà gần như nhà nhà đều trồng dâu.
Diêu Điệp Ngọc sống ở huyện Đức Hóa thuộc phủ Cửu Giang.
Huyện Đức Hóa là huyện lỵ nằm trong thành phủ nên an ninh trật tự tốt hơn nhiều so với các huyện khác. Nơi đây nổi tiếng về trồng chè, vì vậy đa phần bá tánh có ruộng đất riêng đều trồng chè, rất hiếm người trồng dâu.
Tuy mẫu thân của Diêu Điệp Ngọc là Từ Di Lan có ba mẫu ruộng, nhưng ba mẫu ruộng này phải dùng để trồng lương thực rau màu, không thể dành ra một khoảnh nhỏ để trồng dâu được. Còn ruộng đất của phu quân nàng là Lữ Bằng cũng phải dùng để trồng lúa gạo cho no bụng.
Nhà mẹ đẻ lẫn nhà chồng đều không có đất trống để trồng dâu, Diêu Điệp Ngọc đành phải chịu khó hơn một chút, ra ngoại thành hái lá dâu dại.
Lá dâu không đủ, đành để lũ tằm chịu thiệt thòi nhịn đói qua ngày vậy. Trong lòng Diêu Điệp Ngọc chẳng nỡ, nhưng cũng đành bất lực. Nàng đâu có tài biến đá thành vàng, chẳng thể hô biến ra lá dâu từ hư không, nên chỉ biết dốc lòng chăm bẵm lũ tằm hơn nữa.
Nhưng không có đủ lá dâu để nuôi, dẫu có chăm bẵm tỉ mỉ đến đâu, chúng cũng chẳng thể nào béo tròn mũm mĩm, đáng yêu cho được.
Mỗi khi không đủ lá dâu, lũ tằm đói đến mức phải ăn cả những cọng lá vốn chẳng bao giờ đυ.ng tới. Có những cọng vừa cứng vừa dai, chúng phải gắng sức gặm một cách đầy khó nhọc. Gặm hết cọng lá, chúng lại chẳng tìm thấy gì để ăn, bèn quay sang gặm cả nong tre.
Mỗi lần trông thấy cảnh ấy, lòng Diêu Điệp Ngọc lại quặn thắt, chỉ sợ miệng chúng sẽ hỏng mất vì gặm phải vật cứng. Bất đắc dĩ, nàng đành đội nắng chang chang chạy lên núi tìm lá chá [6] về thay thế tạm cho lá dâu.
[6] Cây chá là một thứ cây giống như cây dâu dùng chăn tằm được.Cây chá trên núi không thiếu, chỉ tiếc là lá chá mùa này vừa già vừa cứng, lũ tằm cũng khó mà gặm nổi.
Nhìn lũ tằm đói đến mức gặm cắn lung tung, đã mấy lần Diêu Điệp Ngọc chực khóc. Nàng buồn không phải vì sợ chất tơ chúng nhả ra sẽ kém, mà xót xa cho cả một kiếp tằm ngắn ngủi, chưa một lần được ăn no đã phải chết đi.
Thật đáng thương thay.
May mà tơ do lũ tằm gầy gò này nhả ra vẫn mịn màng, thậm chí dường như còn nhẹ bẫng hơn trước. Tấm lụa dệt thành cầm trên tay nhẹ tênh, chẳng có chút sức nặng nào. Lúc Diêu Điệp Ngọc đem đi cân thử, ai ngờ lại nhẹ hơn đến một nửa so với tấm vải nàng mang đi Tô Châu bán dạo trước.
Diêu Điệp Ngọc cầm tấm vải mình dệt ra mà không dám tin vào mắt mình, mấy lần cứ ngỡ mình cân nhầm, lại ngỡ mắt mình dệt đến hỏng rồi. Nàng vội vàng đi tìm Lữ Bằng: “A Bằng ca ca. C-Chàng giúp ta cân lại xem.”
“Tấm vải lại nặng hơn rồi à?” Lữ Bằng vừa đốn tre về, tay chân hắn còn lấm lem bùn đất vụn cỏ, chưa kịp rửa đã bị Diêu Điệp Ngọc vội vã chạy tới kéo đi cân vải.
Diêu Điệp Ngọc lắc đầu lia lịa như trống bỏi, giọng đã lạc đi đôi chút: “Không… Không phải, là nhẹ hơn đó.”
Vì hồi hộp, hơi nóng tự nhiên bốc lên khiến má nàng ửng hồng. Lữ Bằng thấy dáng vẻ ấy thật đáng yêu, bèn co ngón tay nhẹ nhàng cọ lên chóp mũi lấm tấm mồ hôi của Diêu Điệp Ngọc một cái: “Nếu là nhẹ hơn, sao nàng lại có vẻ mặt này?”
“Chỉ là… Chỉ là rất kỳ lạ, vẫn là cách dệt sáu sợi ngang bốn sợi dọc như cũ, thế mà lại nhẹ hơn rất nhiều.” Diêu Điệp Ngọc phồng má, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, cứ như thể đã xảy ra chuyện gì trọng đại lắm.