Yến Hạc Kinh nói đi là đi, Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô còn chưa kịp hỏi nên dùng loại vải nào để may quan phục thì bóng dáng chàng đã khuất dạng nơi cuối tầm mắt.
Ngân Đao đã kề cận bên Yến Hạc Kinh hơn mười năm trời, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa tài nào đoán được tính nết của chàng.
Yến Hạc Kinh chẳng để lại một lời đã vội đi, rốt cuộc là có ý gì đây? Hắn vắt óc suy nghĩ, nghĩ đến mức đầu đau mắt hoa, tâm trí cũng trống rỗng một mảng: “Mùa hạ công tử nhà tôi chuộng mặc vải sa lụa, nương tử cứ dùng sa trơn may một chiếc trước đã.”
Ngân Đao nói đoạn, chợt ngừng lại giây lát, hai bên thái dương bỗng lóe lên một tia sáng trắng. Hóa ra, mời Kim Nguyệt Nô đến may quan phục chỉ là mồi nhử, Yến Hạc Kinh vốn chẳng hề vội vã may quan phục mùa hạ, tất cả chỉ là cái cớ mà thôi.
Giờ đây đã khó khăn lắm mới dụ được Diêu Điệp Ngọc tới, chắc chắn chàng muốn giữ đối phương ở lại. Vậy thì việc may quan phục đâu phải chuyện chính, chuyện chính là phải làm cho Diêu Điệp Ngọc thường xuyên lui tới trạch viện này kia kìa!
Trong điều kiện đã có đủ công cụ, vải vóc và bổ tử thì một người may một bộ y phục cũng chỉ mất đôi ba ngày là xong. Nay lại có tới hai người cùng may một bộ, nếu tay chân lanh lẹ một chút, chỉ một ngày rưỡi là đã hoàn thành. Muốn giữ chân người ta, ắt phải giao thêm việc, đồng thời cho thêm bạc.
Mãi sau mới vỡ lẽ, Ngân Đao mặt mày hớn hở: “Nếu hai vị nương tử sợ tay nghề còn bỡ ngỡ, có thể dùng vải gai mùa hạ cắt may một bộ trước cho quen. Công tử nhà tôi đã dặn, tiền công đều tính theo ngày, mỗi ngày thanh toán một lần. Hai vị nương tử đến nha môn bao nhiêu ngày thì đều có bấy nhiêu tiền công.”
Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không khỏi dấy lên đôi chút nghi ngờ.
Họ chưa từng gặp người nào kỳ lạ đến thế, trả công theo ngày mà không sợ các tằm nương, chức nương cố tình kéo dài thời gian để kiếm thêm tiền. Lẽ nào Yến Hạc Kinh không sợ là vì đã làm quá nhiều chuyện khuất tất, nên muốn cứu tế người nghèo để tích đức chăng? Hay là chàng có mưu cầu gì khác?
Nhưng họ chỉ là những bá tánh bình thường, có thể mưu cầu được gì từ họ chứ? Hơn nữa, với thân phận của Yến Hạc Kinh, dẫu có muốn thứ gì, cũng đâu cần chàng phải hao tâm tổn trí bày mưu lập kế để đoạt lấy.
Ngoại trừ lý do cứu tế người nghèo để tích đức thì Diêu Điệp Ngọc chẳng thể nghĩ ra được tại sao Yến Hạc Kinh lại làm như vậy.
Song, đối với nàng, đây lại là một chuyện tốt. Một ngày được một lượng tám tiền, ai mà chẳng vui lòng kiếm thêm vài ngày.
Vì thân phận của Yến Hạc Kinh danh giá, Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô cũng nhanh chóng xua tan những hoài nghi trong lòng. Nhưng họ không phải là những kẻ tham lam vô độ, miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống thế này, cắn được ba miếng đã là quá đủ rồi. May hai bộ quan phục, hai người chỉ cần bốn ngày là có thể xong xuôi.
Ngân Đao quả là người biết nhìn lời đoán ý, hắn thấy nét u sầu giữa đôi mày của Diêu Điệp Ngọc đã tan đi, thay vào đó là vẻ vui mừng, liền biết cá đã cắn câu, trong lòng mừng đến phát khóc thay cho Yến Hạc Kinh.
…
Ngay trong ngày hôm đó, Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô vốn tay chân nhanh nhẹn, lại không cần phải may bổ tử nên chưa đầy hai canh giờ rưỡi đã may xong một bộ quan phục bằng vải gai mùa hạ. Chẳng đợi Yến Hạc Kinh hết ca làm về nhà, họ đã nhận tiền công của ngày hôm nay rồi thu dọn đồ đạc ra về.
Ngân Đao không tài nào giữ họ lại được, bụng bảo dạ có lẽ do việc may quan phục này quá đơn giản, lẽ ra nên mời họ may nguyên một bộ cát phục mới phải.
Tay áo Diêu Điệp Ngọc giấu một lượng tám tiền, nàng trông thấy con mèo rừng trên đường cũng chẳng còn thấy sợ hãi nữa. Nàng ngồi xổm xuống, chu môi chép miệng gọi mèo: “Chít chít chít, có muốn về nhà với ta không?”
Con mèo rừng nghe thấy tiếng gọi, bèn liếc nhìn Diêu Điệp Ngọc một cái đầy vẻ chê bai, rồi vươn vai nhảy phắt lên cây đánh một giấc ngon lành.
Bị nó xem thường, Diêu Điệp Ngọc cũng chẳng giận, ngược lại nàng còn nảy ra ý định tìm một con mèo về làm mèo nuôi tằm.
Những nhà nuôi tằm thường dễ bị ruồi nhặng và lũ chuột ranh mãnh kéo đến. Tằm lại vốn rất yếu ớt, sợ lạnh, sợ nóng, lại còn sợ cả mùi hương nên không thể đốt hương liệu để xua đuổi ruồi nhặng được. Mùa đông ruồi nhặng và chuột bọ có ít đi, nhưng hễ đến mùa hè oi ả là lũ sâu bọ chuột bọ ấy lại lăm le chực chờ, hở ra là tìm cách cắn trộm con tằm.
Để bớt đi nỗi lo, những nhà nuôi tằm thường sẽ nuôi mèo để xua đuổi sâu bọ và chuột. Không bị chúng quấy nhiễu, con tằm mới có thể yên ổn lớn lên cho đến ngày nhả tơ kết kén.
Khi đến Tô Châu, Diêu Điệp Ngọc từng thấy trong nhiều ngôi chùa cũng nuôi mèo để bảo vệ kinh Phật. Những lúc ni cô và hòa thượng trong chùa phải ra ngoài tham thiền ngộ đạo hoặc hành thiện cứu thế, thậm chí họ còn giao cả chìa khóa cho lũ mèo trông giữ, để chúng thay mình coi sóc chùa chiền.