“Đại nhân, ngài có thể mặc lại y phục rồi ạ.”
Diêu Điệp Ngọc vừa thu dây thước vải lại, đang định mở lời hỏi Yến Hạc Kinh muốn dùng loại vải nào để may quan phục thì Yến Hạc Kinh đã lên tiếng trước một bước, chàng hỏi: “Không đo vòng cổ sao? Nhỡ đâu cổ áo may bị nhỏ, thì đến lúc đó lại phải tốn thêm một phen công sức để sửa lại.”
Diêu Điệp Ngọc vốn định nói không cần, vì chỉ cần biết số đo vòng eo là đã có thể ước chừng được vòng cổ rồi. Nhưng Yến Hạc Kinh đã lên tiếng thì nàng cũng đành phải làm theo.
Yến Hạc Kinh thân cao gần chín thước (khoảng 1m9), vóc người cao hơn nam nhân bình thường một chút. Thế nhưng, dáng người Diêu Điệp Ngọc lại thanh tao, mảnh dẻ, chỉ thấp hơn chàng nửa cái đầu, nên khi đo vòng cổ chẳng cần phải nhón chân. Nàng chỉ cần khẽ vươn cánh tay là đã có thể vòng dây thước vải quanh cổ đối phương.
Ấy thế mà Yến Hạc Kinh lại vô cùng tinh tế, luôn khẽ cúi đầu, cằm hơi thu vào l*иg ngực. Giờ phút này, nếu kéo căng thước vải, đầu ngón tay nàng ắt sẽ chạm phải cằm chàng. Diêu Điệp Ngọc nào dám chạm vào, trong lòng vừa muốn tránh né vừa muốn kháng cự lại sự tiếp xúc này. Đầu óc nàng nóng ran ong ong, mười ngón tay cứng đờ chẳng biết phải làm sao.
Yến Hạc Kinh nén hơi thở nóng ẩm của mình thành một sợi tơ vô hình, phả lêи đỉиɦ đầu Diêu Điệp Ngọc rồi quấn quýt lấy, cất tiếng giục giã: “Được chưa?”
“Thưa đại nhân…” Diêu Điệp Ngọc vừa đáp lời vừa ngẩng gương mặt thanh tú của mình lên. Chỉ một cái ngẩng đầu nhẹ, hơi thở của nàng đã hòa quyện cùng hơi thở của người trước mặt, ánh mắt hai người cũng vừa vặn giao nhau.
Diêu Điệp Ngọc không tài nào chịu nổi ánh mắt của Yến Hạc Kinh cứ đăm đăm nhìn xuống, nàng phải cố gắng hết sức để kìm nén vẻ mặt đang mất tự chủ của mình. Diêu Điệp Ngọc vội quay đi chỗ khác, cất giọng ngập ngừng: “T-Thưa đại nhân… Xin ngài ngẩng đầu lên một chút ạ.”
Cổ họng nàng như nghẹn lại, giọng nói cất lên cũng vì thế mà lạc đi. Ánh mắt Yến Hạc Kinh biến đổi khôn lường trong chớp mắt, chàng hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm ngẩng đầu lên: “Đo đi.”
Vì hai người đứng sát lại gần nhau nên Yến Hạc Kinh có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên người Diêu Điệp Ngọc. Nàng không dùng phấn thơm, trên người nàng toát ra một mùi hương tự nhiên không quá nhạt nhòa cũng chẳng hề nồng gắt, tựa như mùi trầm hương trên người chàng vậy.
Ngửi thấy mùi hương dễ chịu, Yến Hạc Kinh bất giác thấy hứng thú, càng lúc càng được đằng chân lân đằng đầu. Chàng bèn nắm lấy cổ tay đang run rẩy của Diêu Điệp Ngọc ở dưới cằm mình: “Ngứa quá, để ta tự đo.”
Bởi tính tình vốn nhút nhát yếu đuối, khả năng cảm nhận nguy hiểm của Diêu Điệp Ngọc nhạy bén hơn người thường gấp trăm lần. Nàng cảm nhận được bầu không khí lúc này có gì đó không ổn, cổ tay bị giữ chặt, Diêu Điệp Ngọc chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem làm thế nào để phá vỡ sự kỳ quặc này một cách lễ phép.
Vừa buông thước vải, nàng đã luống cuống lùi về sau, đôi môi run rẩy, lắp bắp nói: “Dân phụ vụng về, suýt chút nữa đã làm tổn thương đến kim thân ngọc thể của đại nhân, xin ngài thứ tội.”
“Một thước một tấc (khoảng 37,4cm).” Đo xong, Yến Hạc Kinh nhặt lại y phục vừa cởi ra, vừa thong thả mặc vào vừa đưa mắt nhìn Diêu Điệp Ngọc: “Cô biết tiền công là bao nhiêu chứ?”
Ánh mắt đầy vẻ dò xét của Yến Hạc Kinh khẽ lướt qua, rồi chẳng mấy chốc lại nhẹ nhàng thu về. Vốn chỉ là một ánh nhìn tưởng chừng vô hại, ấy thế mà Diêu Điệp Ngọc lại cảm thấy gò má mình đau rát như bị lưỡi dao cứa qua, đồng thời cổ họng cũng khô rát như bị lửa đốt. Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi mới đáp: “Dân phụ biết, một ngày một lượng tám tiền ạ.”
“Một lượng tám tiền.” Giọng Yến Hạc Kinh có phần khô khốc, lời nói ẩn chứa ý tứ sâu xa: “Có đủ không? Ta không muốn trở thành gian thương đâu.”
“Đại nhân hào phóng, tiền công ngài trả đương nhiên là đủ ạ.” Trong ngoài tiểu lâu chỉ có hai người, bên tai ngoài tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc thì chẳng còn âm thanh nào khác.
Sự tĩnh lặng này khiến người ta ngột ngạt đến khó thở. Diêu Điệp Ngọc không hiểu được ngụ ý trong lời nói của Yến Hạc Kinh, nàng chỉ biết cúi gằm mặt, trong lòng lại thầm khổ sở van vái Thổ Địa mau mau hiển linh.
Lần này, Thổ Địa vẫn chẳng hề hiển linh, nhưng Kim Nguyệt Nô đã thay một bộ y phục mới, theo chân Ngân Đao quay trở về.
Chú chó con và con mèo nhỏ vừa vờn nhau lúc nãy cũng đã vào trong tiểu lâu.
Vừa trông thấy Kim Nguyệt Nô, đôi mắt Diêu Điệp Ngọc đã rưng rưng ngấn lệ, như thầm trách nàng ấy sao đến giờ mới quay về.
Kim Nguyệt Nô thấy dáng vẻ chực khóc của Diêu Điệp Ngọc trông thật đáng thương, không khỏi cảm thấy áy náy: “Vừa rồi ta bị chó mèo của đại nhân chặn đường nên đã chậm trễ một lúc.”
“À, vậy Nguyệt Nô tỷ tỷ có bị thương không?” Diêu Điệp Ngọc vội vàng lấy một lọ thuốc từ trong tay áo ra: “Ta có thuốc Hoa Nhụy Thạch Tán đây này.”
Ngân Đao tiếp lời: “Chúng nó chỉ muốn chơi đùa với Kim nương tử thôi, chứ không có ý làm hại nương tử đâu.”
“Vậy thì tốt rồi.” Diêu Điệp Ngọc thở phào nhẹ nhõm.
Thấy có người quay lại, sắc mặt Yến Hạc Kinh trở nên lạnh nhạt. Chàng chẳng nói chẳng rằng khoác quan phục vào người, túm lấy con mèo trắng rồi đi thẳng đến nha môn.